TN 60: Người Đẹp Mắc Chứng Sợ Xã Hội

Chương 1

Trước Sau

break

Cuối tháng mười một, thành phố phương Nam cũng bắt đầu bước vào đầu đông, cơn mưa đêm qua khiến Tô Thành thêm lạnh giá.

Không khí trong nhà họ Khương thuộc khu nhà công vụ của viện nghiên cứu cũng vì thế mà càng thêm trầm lặng.

Từ sáng sớm đã có người đến giúp dọn đồ.

“Tuyết Trinh, em mang hết mấy thứ này nhé?” Người lên tiếng là hàng xóm sát vách nhà họ Khương, tên Chu Xuân Hoa.

Đây là khu nhà tập thể của viện nghiên cứu nằm ở vùng ven, không phải trong nội thành nên điều kiện chẳng tốt bao nhiêu.

Khu nhà toàn là dãy nhà cấp bốn, diện tích phân theo chức vụ.

Bố Khương không phải người thường trong viện nhưng lại là chuyên gia từ nước ngoài về nên được phân cho một căn nhà riêng có sân, ba phòng ngủ và một phòng khách khá rộng.

Chồng bà Chu là nhân viên viện nghiên cứu, còn bà là giáo viên dạy tiểu học ở khu nhà máy.

“Thôi không mang đâu, bọn em phải đi vùng sâu, mang theo chúng chỉ thêm vướng víu thôi.” Phùng Tuyết Trinh vừa nhìn đống sách vừa dứt khoát nhét vào bao tải, không nhìn cho đỡ xót.

Chu Xuân Hoa giúp bà thu dọn, nhìn đống sách đầy ắp mà trước kia nhà họ Khương xem như báu vật giờ lại hóa thành gánh nặng.

“Chuyện của hai vợ chồng thật sự không còn cách nào khác sao?” Mấy năm nay có không ít người thuộc viện nghiên cứu bị đưa đi cải tạo, khu nhà tập thể từng náo nhiệt giờ cũng tiêu điều.

Bà Chu chưa bao giờ nghĩ đến chuyện vợ chồng ông Khương cũng gặp nạn. Là hàng xóm lâu năm nên bà vừa xót vừa tiếc.

Phùng Tuyết Trinh lắc đầu: “Có thời gian để thu dọn như này là nhờ lãnh đạo cũ bôn ba ngược xuôi rồi. Chuyện có quay lại được không, em không dám nghĩ tới.”

Bà Chu cũng hiểu, giờ ai trong khu chẳng từng bị Ủy ban Cách mạng lục soát chứ? Nhà họ Khương vẫn còn thời gian thu xếp, đúng là nhờ được lãnh đạo lo liệu.

Chỉ là vẫn khó mà chấp nhận được.

Dù gì ông Khương cũng có địa vị, nghe nói mấy năm nay ông ấy cống hiến cho viện không ít. Một người như vậy, ngày xưa các thủ trưởng phải khổ sở mới đưa được về nước, giờ nói điều đi là điều đi sao?

Những lời dư thừa bà không nói nữa, sợ càng nói càng khiến Tuyết Trinh đau lòng.

Nhà người khác có thể không đến mức này nhưng hoàn cảnh nhà họ Khương lại đặc biệt.

Vì họ còn có một cô con gái cần được chăm sóc.

Nhắc đến Khương Thư Di, bà Chu mới hỏi: “Tiểu Di cũng đi vùng sâu với hai vợ chồng à?”

Nhắc đến con gái, vẻ mặt Phùng Tuyết Trinh dịu xuống đôi chút, bà lắc đầu: “Sao có thể để con bé theo chúng em đi vùng sâu. Đến giờ chúng em còn chưa biết sẽ bị điều đến đâu, chắc chắn điều kiện sẽ rất tệ, con bé như thế... em không nỡ.”

“Vậy định gửi con bé cho anh cả nó à?” Bà Chu biết con trai lớn nhà họ Khương đang đi chi viện tuyến ba ở Dung Thành, cũng không rõ cậu ấy có thể chăm được em gái không.

“Không, không gửi bên đó.” Phùng Tuyết Trinh hiểu rõ điều kiện chi viện tuyến ba cũng chẳng hơn gì, nhà máy nằm tận trong núi, con gái trong tình trạng như vậy thì không phù hợp.

“Em và anh Khương định liên hệ với người đã từng đính hôn với con bé năm xưa.” Vợ chồng bà rất tin tưởng nhân cách nhà họ Hạ.

“Thế thì tốt quá.” Bà Chu biết hai vợ chồng họ Khương đều là người tài, đâu phải kỹ thuật viên tầm thường như chồng bà, đã đính hôn thì ắt không phải chỗ tệ.

Phùng Tuyết Trinh cười khổ: “Nếu không phải bị ép đến bước này, em vẫn muốn giữ con bé bên cạnh. Mà con bé với tình trạng như thế, không biết nhà họ Hạ có chịu nhận không...”

Bà Chu an ủi: “Chị thấy gần đây trông con bé Tiểu Di ổn hơn nhiều rồi đấy.” Bà là người nhìn Khương Thư Di lớn lên, từ nhỏ cô bé đã xinh xắn nhưng nhút nhát, ít nói, cứ như chìm trong thế giới của riêng mình.

Gặp người lạ là trốn.

Nhưng mấy ngày gần đây, có lẽ vì biến cố gia đình mà con bé như thay đổi. Tuy vẫn không nói gì nhưng hay cười hơn, đôi mắt xinh đẹp kia trong veo đến lạ, nhìn là thấy thích.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc