Tinh Tế Đệ Nhất Vườn Bách Thú

Chương 8

Trước Sau

break
Tiền tiêu quá nhiều, không được, phải mau kiếm tiền, bằng không căn bản nuôi không nổi cả gia đình!

Tự vực tinh thần, Mộc Linh về ký túc xá và bắt tay viết kế hoạch khai trương vườn bách thú.

Trước hết là định ngày khai trương. Việc bảo trì lưới phòng hộ cần nửa tháng; hiện giờ là tháng tám, nửa tháng nữa là giữa tháng chín, còn sang đầu tháng mười khu du lịch chân núi có triển lãm hoa cỏ. Giữa tháng chín lượng khách xem triển lãm sẽ tăng dần, nên nàng quyết định khai trương vào giữa tháng chín để tận dụng sức nóng của hoa cỏ. Mở xem dự báo, tháng chín thời tiết khá ổn: chỉ đầu tháng có vài trận mưa nhỏ, đến giữa tháng trời nắng đẹp. Nàng ghi vội ngày 17/9 làm ngày khai trương dự kiến.

Rồi nàng nghĩ đến phần tuyên truyền. Ngoài việc lợi dụng sức hút của triển lãm, bản thân nàng cũng phải nỗ lực dẫn khách. Trong xã hội hiện nay, quảng cáo là phương thức hiệu quả nhất, nhưng Mộc Linh không có tiền chạy quảng cáo, nên chỉ còn cách tận dụng sức lan tỏa của người khác.

Nàng lên kế hoạch đăng các video liên quan tới thú nuôi, những bài viết dễ gây chú ý để kéo nhiệt, đưa thông tin lên cổng du lịch chính thức của Thần Vương Tinh, đồng thời lập tài khoản chính thức của vườn bách thú, thường xuyên đăng ảnh và video đáng yêu của các con vật để gây thiện cảm. Ngoài ra nàng còn định bao vé máy bay, ăn ở cho vài KOL du lịch mạn lớn mời họ đến tham quan — biến đó thành một đợt quảng bá hiệu quả.


Mộc Linh học ngành nghiên cứu dược ở đại học, nhưng bạn cùng phòng nàng học kinh tế — người ấy vốn rành các chiêu thức marketing trên Tinh Võng, nên Mộc Linh cũng thấm nhuần được chút ít.

Nếu sau này kiếm được tiền, Mộc Linh còn định phát triển du lịch ảo, tận dụng công nghệ thực tế ảo để du khách dù không rời khỏi nhà vẫn có thể lạc vào toàn cảnh vườn bách thú. Phải biết rằng một khu du lịch mỗi ngày chỉ tiếp nhận được số khách hữu hạn, còn du lịch thực tế ảo thì có thể đồng thời phục vụ vô số người; mỗi lượt vào xem đều phải mua vé, tuy vé ảo rẻ hơn vé thật, nhưng tích tiểu thành đại, đó sẽ là một nguồn lợi kếch xù. Ngay cả một số khu du lịch hàng đầu cũng đã mở dịch vụ du lịch ảo.

Mộc Linh vội tra cứu chi phí công nghệ du lịch ảo — vừa tra là nhiệt tình bốc hơi: công nghệ nhập khẩu giai đoạn đầu lại đòi hỏi chi phí khổng lồ, có khi lên tới hàng chục, hàng trăm triệu. Thực xin lỗi, thực xin lỗi, nàng tự nhủ không dám nghĩ nữa!

Kim đồng hồ trên bàn lặng lẽ chuyển động. Một giờ sau, bản kế hoạch của Mộc Linh coi như khởi hình; nhìn đồng hồ đã tới giữa trưa, nàng tính không thể chần chừ nữa: chiều sẽ để Ngụy ca dẫn mình vào rừng, nếu gặp được động vật thì sẽ quay video, chụp ảnh rồi đăng lên tài khoản chính thức của vườn bách thú.

Viên trưởng mới tới, tuy còn trẻ nhưng là người hành động. Mới ăn xong cơm trưa, Mộc Linh thay một bộ quần áo rồi nói muốn vào rừng.

Ngụy Ly vừa rửa chén vừa quay đầu nói: "Hảo, lát nữa ta dẫn ngươi vào xem, nhưng không thể đi quá sâu; trễ quá sẽ tối, ở lại trong rừng rất nguy hiểm, rắn rết chuột kiến đều sẽ ra."

Mộc Linh tò mò hỏi: "Ngụy ca các ngươi tuần tra mấy ngày một lần, ngủ lại trong rừng thì thế nào?"

Ngụy Ly đáp: "Trụ trên cây, ta với Hạng ca đều biết leo, có thể bám vào thân cây, không bị rơi xuống. Nhưng viên trưởng ngươi..."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc