Tình Một Đêm: Hoắc Thiếu Thích Cưng Chiều Vợ

Chương 9: Hơi Thở Hung Hãn Khó Dò Của Hắn

Trước Sau

break

Tô Cẩm Hoan không dám nghỉ ngơi quá lâu, sau khi tỉnh lại cô đứng dậy mở điện thoại di động ra kiểm tra số dư trong tài khoản ngân hàng, thấy quỹ đã được chuyển tiền vào, cô thở phào nhẹ nhõm. Chi phí y tế tháng này của Tiểu Viễn cuối cùng đã được thanh toán. Nghĩ đến bắt đầu từ tháng sau, quỹ sẽ ngừng chuyển tiền, đầu cô có chút đau.

  “Mặc dù ông làm khó dễ tôi, nhưng nếu tôi không chết, ông cũng chỉ là một kẻ thua cuộc.” Tô Cẩm Hoan đặt điện thoại xuống, nắm chặt tay, tự mình làm ra một động tác cổ vũ.

  Cô đi vào phòng tắm để tắm rửa sạch sẽ, rồi lát nữa sẽ tới bệnh viện.

  “Cẩm Hoan.” Tô Chấn Hùng đang đợi ở bên ngoài, thấy cô đi ra thì lập tức tiến lên cười hỏi: “Ngươi cùng Hoắc thiếu…”

  Tô Cẩm Hoan cười lạnh một tiếng, châm chọc nói: “Tôi cùng hắn không có quan hệ gì. Ông muốn lợi dụng mối quan hệ của tôi để làm hài lòng anh ta, thì tôi cũng hết cách."

  "Đứa nhỏ này, sao con lại nói vậy? Bố đây chỉ là quan tâm đến con thôi."

  "Nếu vậy thì tôi thực sự rất được “cha tôi” cưng chiều nha. Tôi còn tưởng rằng từ “quan tâm” không có trong từ điển của cha tôi đấy."

  "Mày... mày tỏ cái thái độ gì đấy hả..." Tô Chấn Hùng tức giận đến tim gan đau.

  Tô Cẩm Hoan lười để ý đến ông ta, cứ thế một mạch đi đến bệnh viện để thanh toán các hóa đơn y tế.

  Bác sĩ điều trị của Tiểu Viễn báo cho cô một tin vui, sau ba năm chờ đợi, Tiểu Viễn cuối cùng cũng có được tủy xương phù hợp để cấy ghép cho mình. Nhưng đồng thời cũng có một tin xấu, đó là chi phí phẫu thuật lên tới năm trăm nghìn nhân dân tệ, là một con số vô cùng khổng lồ đối với một người nghèo như cô.

  Cô đến trước cửa phòng bệnh của Tiểu Viễn, thấy thằng bé đang nằm trên giường. Mới chỉ là một đứa trẻ bảy tuổi, vì bệnh tật mà gầy gò như một đứa trẻ ba - bốn tuổi, nằm cuộn tròn ở trên giường, sắc mặt tái nhợt, cau mày thật chặt, tuổi còn nhỏ nhưng đã đầy suy tư.

  “Tiểu Viễn, chị nhất định sẽ nghĩ biện pháp gom đủ tiền phẫu thuật cho em, lúc đó em sẽ mau khỏe lại thôi.” Nhìn khuôn mặt gầy gò của thằng bé, Tô Cẩm Hoan giơ tay nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên khóe mi của mình, rồi tự an ủi bản thân bây giờ không phải là lúc để buồn, cô phải nhanh chóng gom đủ tiền để tiến hành phẫu thuật.

“Tiểu Viễn, hãy cố gắng chịu đựng một thời gian nữa nha.” Tô Cẩm Hoan hít một hơi thật sâu, sau đó lấy điện thoại di động ra, bấm số và nghiêm túc nói:

“Noãn Dục, giới thiệu giúp tôi một buổi xem mắt. Loại mà càng nhanh càng tốt, nếu đôi bên vừa mắt, là tôi có thể đi lấy ngay giấy đăng ký kết hôn luôn."

  ...

  Ba ngày sau, tại quán cà phê Warm Color – một quán cà phê được coi là sang trọng nhất thành phố, Tô Cẩm Hoan đã đến ngồi bên cửa sổ từ sáng sớm. Cô ngồi ngắm quang cảnh trên đường phố rồi nghĩ về ca phẫu thuật của em trai cô.

* Warm Color: Tên riêng của quán café, nếu dịch ra thì có nghĩa “Sắc màu ấm áp”

  Ngoài việc tạo chỗ dựa vật chất cho cô, ông nội còn để lại cổ phần làm của hồi môn cho cô, với số cổ phần này, cô có thể chi trả cho ca phẫu thuật của Tiểu Viễn.

  Không phải cô chưa từng nghĩ tới việc đi gặp Tô Chấn Hùng để bàn về vấn đề này, cho dù bố cô có nguyện ý đưa tiền, thì mẹ con Tô Thanh Uyển cũng nhất định sẽ cản trở, như vậy cô thà dựa vào chính mình con hơn dựa vào người khác.

Đang mải mê suy nghĩ, đột nhiên một giọng nói đã đưa cô về thực tại.

  “Cô Tô, xin chào!”

Một người đàn ông mặc vest, đi giày da, đeo kính gọng vàng, đầu tóc chải chuốt tỉ mỉ đứng trước bàn của cô.

  Trước khi xác nhận buổi xem mắt, họ đã xem ảnh của nhau, Tô Cẩm Hoan đứng dậy với nụ cười trên khuôn mặt trắng trẻo: “Anh Dương, xin chào anh!”

(*Dương tiên sinh có tên đầy đủ là Dương Tử Phong nên từ đây mình sẽ gọi luôn tên thật cho dễ theo dõi nhé)

Đây là buổi hẹn hò xem mắt đầu tiên, nên cô có chút căng thẳng.

  Dương Tử Phong ngồi xuống đối diện cô, tự phụ nhìn cô, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc: “Em ngoài đời đẹp hơn trong ảnh, da cũng rất trắng, đúng là kiểu người mà anh thích.”

Nhìn khắp thành phố S, cũng không tìm ra một người con gái có được vẻ đẹp hơn cô, điều này làm hắn ta phải há miệng vì kinh ngạc.

  Đằng sau tấm bình phong tinh xảo, người đàn ông nheo đôi mắt đen thăm thẳm, cánh tay mảnh khảnh lười biếng đặt trên lưng ghế, khóe môi có một tia hung hãn khó dò.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc