Tình Một Đêm: Hoắc Thiếu Thích Cưng Chiều Vợ

Chương 7: Có Ai Từng Nói Anh Rất Ngang Tàn Và Độc Đoán Chưa?

Trước Sau

break

Tô Chấn Hùng rất ngạc nhiên: “Hoắc thiếu gia, cậu quen biết đứa con gái này của tôi sao?”

  Đôi môi gợi cảm của Hoắc Liệt Trần khẽ nhếch lên một đường cong tao nhã: “Có quen biết.”

  Chẳng lẽ là người quen từ nhỏ?

  Ba từ này quá mơ hồ.

  Tô Thanh Uyển nắm chặt tay, trong lòng vô cùng ghen tị.

  Một người phụ nữ không biết xấu hổ mặc áo khoác của đàn ông trở về nhà là có ý nghĩa gì, không cần phải nói ai cũng biết.

  Lúc này, người giúp việc mang thuốc mỡ bỏng việc đã quay lại.

  Hoắc Liệt Trần nhận lấy thuốc bôi bỏng trong tay người hầu gái, dùng đôi chân dài của mình bước đi, nhanh chóng đuổi theo hướng của Tô Cẩm Hoan.

  Tô Thanh Uyển vốn đã ghen tuông điên cuồng, giờ nhìn thấy cảnh này liền đưa tay lên gò má bị tát, trong mắt hiện lên một tia oán hận cùng với sự hung ác:

  “Tô Cẩm Hoan, đồ khốn kiếp, đừng tưởng rằng anh ta là người của cô vì cô là người mà hắn hiện giờ quan tâm. Từ nhỏ đến lớn, chỉ cần là thứ mà tôi muốn, tôi chưa bao giờ không có được”.

  Tô Cẩm Hoan vừa vào phòng liền hắt xì một cái, vừa định đóng cửa lại thì bị một nam nhân cường tráng dùng sức đè lên cửa, cô nhìn hắn nói:

"Ngươi muốn cái gì?"

Hoắc Liệt giơ thuốc bỏng trong tay lên, trên môi hiện lên một nụ cười giễu cợt:

“Ở trong nhà cô, thì cô nghĩ ta có thể làm cái gì?”

  Tô Cẩm Hoan đỏ mặt, trong người bắt đầu nóng lên, khẽ cắn môi dưới, vươn tay ra và với hắn: "Đưa thuốc bỏng cho tôi."

  Con ngươi người đàn ông đen nhánh như vực sâu, ánh lên một tia mờ mịt, thanh âm trầm thấp bá đạo không thể phủ nhận: "Để tôi bôi giúp cô."

  “Không… cần...”

Tô Cẩm Hoan run rẩy, còn chưa kịp từ chối xong, thì người đàn ông bá đạo kia đã đá tung cửa, hiên ngang bước vào phòng của cô, cô trừng mắt nhìn anh ta, tức giận nói: “Có ai từng nói với anh là anh rất ngang tàn và độc đoán chưa?."

Thấy cô hỏi như vậy, Hoắc Liệt Trần chỉ cười nhàn nhạt, không nói gì thêm, cứ thế bước vào bên trong và không ngừng quan sát đánh giá căn phòng của cô.

Là con gái lớn của gia đình Tô, cách bài trí trong căn phòng của cô thực sự quá đơn giản, không có một thứ gì được coi là có giá trị ở trong phòng, và không gian có vẻ hơi trống trải và vắng vẻ.

  Ánh mắt Hoắc Liệt Trần sâu như hồ lạnh rơi vào khuôn mặt xinh đẹp đang tức giận của cô, khóe môi anh khẽ cong lên: “Tôi ngang tàn bá đạo cũng tùy người.”

Không phải ai cũng đáng để hắn bá đạo như vậy.

  Khóe miệng Tô Cẩm Hoan khẽ giật giật: “Xem ra tôi quá xui xẻo rồi.”

  “Phải nói đó là vinh dự của cô.”

Hoắc Liệt Thần đi tới trước mặt cô, một hơi thở nam tính nồng đậm trong nháy mắt tràn vào trong lỗ mũi cô, khiến cho cô vô thức lùi lại, cánh tay cường tráng của người đàn ông vòng qua eo cô, hơi dùng sức, khiến cô ngã vào trong lòng anh.

  Anh ta không chỉ độc đoán mà còn kiêu ngạo, Tô Cẩm Hoan kinh ngạc há hốc mồm, chống tay lên ngực anh ta, muốn tránh xa anh ta, nhưng cánh tay của người đàn ông đột nhiên siết chặt, thân thể mềm mại của cô bị một lực mạnh áp chặt vào thân thể cường tráng của nam nhân. Lực lượng phát ra khi va chạm khiến lòng cô rung động, hai chân mềm nhũn, cô mở to đôi mắt bối rối, nhìn chằm chằm anh: “Anh…”

Sau một đêm điên cuồng, khuôn mặt đó còn chưa kịp tắm rửa hay vệ sinh cá nhân, trong đống bừa bộn đã lộ ra một tia lười biếng gợi cảm, đôi mắt trong veo như nước gợn sóng, hớp hồn người.

  Đôi mắt rực lửa của Hoắc Liệt liếc nhìn đôi môi đỏ mọng quyến rũ của cô, đè nén cơn náo động dễ dàng vì cô mà dâng lên, anh bế cô đi vào trong.

  "Anh... Anh muốn làm cái gì... thả tôi ra... đồ khốn kiếp... thả tôi ra..."

Tô Cẩm Hoan hoảng sợ, liếc mắt nhìn chiếc giường lớn trong phòng, lập tức sắc mặt tái nhợt, hai tay nắm chặt thành nắm đấm, tức giận nói. Sau đó điên cuồng vung tay đập loạn xạ vào người hắn.

Đây là Tô gia, hắn chính là khách quý của cha cô, nếu có người ở bên ngoài nhìn lén, thì cô biết phải làm sao. . .

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc