Lục Tu Viễn cho Tề Khê uống thuốc, lại gọi điện cho bác sĩ riêng. Khi bác sĩ đến thì Tề Khê đã ngủ, nhiệt độ khá cao nên tiêm một mũi.
Bác sĩ lại hỏi thêm vài chuyện về cơ thể của Lục Tu Viễn, nhắc anh vài ngày nữa phải đến bệnh viện tái khám, rồi dặn anh đi ngủ sớm, đừng lo lắng quá, sau đó rời đi.
Đêm lại tĩnh lặng.
Lục Tu Viễn nhìn Tề Khê nằm trên giường, gương mặt vì sốt mà ửng đỏ, trông như say rượu.
“Tại sao cậu lại đối xử tốt với tôi như thế?” Lục Tu Viễn thầm nghĩ.
Anh không kìm được đưa tay chạm vào mặt cậu, ai ngờ vừa chạm vào má thì tay đã bị Tề Khê nắm chặt, muốn rút ra cũng không rút được. Tư thế này khiến Lục Tu Viễn phải khom người, không thoải mái, giữ lâu thì rất mệt. Nhưng sau khi thử rút vài lần không thành, anh bèn không động nữa, cứ thế cong người, để mặc Tề Khê nắm lấy tay mình.
Bàn tay của Tề Khê thật đẹp, không phải kiểu mảnh mai thon dài truyền thống. Ngón tay vừa vặn, không quá gầy cũng không quá thô, tất cả đều vừa vặn. Xương tay rõ ràng, khớp xương phân minh có lẽ chính là để miêu tả đôi tay thế này. Da hắn lại trắng, khiến bàn tay trông càng thêm dịu dàng.
Mãi đến khi Tề Khê xoay người đổi tư thế ngủ, tay của Lục Tu Viễn mới được giải thoát. Anh ngồi thẳng dậy, nhẹ nhàng kéo chăn lên cho hắn.
Anh lại lặng lẽ ngồi bên cạnh một lúc, thấy cũng muộn rồi nên định về phòng. Bánh xe lăn mới vừa xoay một vòng thì nghe thấy Tề Khê mơ màng nói trong mộng:
“Tôi thích cậu.” Giọng rất khẽ, không rõ ràng, nhưng Lục Tu Viễn nghe thấy rõ.
Anh bất động, tay nắm chặt lấy bánh xe, ngay cả hô hấp cũng ép mình chậm lại.
“Tề Khê, cậu thích ai?”
“Đừng đi…” Tề Khê trở mình: “Tôi thật sự rất thích cậu.”
Lục Tu Viễn căng thẳng đến mức trong đêm tĩnh lặng, có thể nghe thấy rõ ràng nhịp thở nặng dần của mình. Anh muốn cử động, nhưng lại cảm giác như xe lăn đã bị đất nuốt chửng, bị dây leo quấn chặt, không cách nào di chuyển.
Thích ai? Tề Khê thích ai?
“Tôi thích… thích cậu, Tiểu… Thái… Ương…” Tề Khê lẩm bẩm, lời mơ hồ, sau đó khẽ hừ một tiếng, sau đó im bặt.
Đêm tối tràn ra, bóng đen từ bốn phía tụ lại, nền gạch vang lên tiếng xe lăn lướt qua… Thật ra tiếng ấy rất khẽ, khẽ đến mức gần như không nghe được, nhưng trong đêm nay, vào khoảnh khắc này, lại trở nên vô cùng chói tai.
“Tách.” Đó là tiếng công tắc tắt đèn. Lục Tu Viễn cúi đầu, bàn tay đặt trên nút bấm, bóng anh biến mất trong bóng tối.
Là tên một cô gái.
Lục Tu Viễn bỗng thấy buồn cười. Thấy mình ngớ ngẩn đến mức phải dừng lại, chỉ để nghe rõ Tề Khê thích ai mà thấy buồn cười.
Mình là gay liền nghĩ Tề Khê có lẽ cũng vậy, mình thích cậu ấy liền nghĩ rằng cậu ấy cũng có thể thích mình.
Thật nực cười.
Bờ vai anh khẽ run, bàn tay đặt trên công tắc lần theo bức tường, lướt qua những viên gạch men lạnh buốt, rồi buông xuống trên đôi chân tê liệt không còn cảm giác.
Mấy ngày nay anh đã quá đắc ý, quên mất rằng sự quan tâm của Tề Khê dành cho anh phần lớn có lẽ chỉ là vì trách nhiệm công việc mà thôi.
Anh thậm chí không dám quay đầu nhìn lại một lần, chỉ lặng lẽ rời khỏi phòng, khép cửa, rồi quay bánh xe lăn trở về phòng mình.
Bất chợt anh nhớ đến cái ngày nhìn thấy ảnh Tề Khê chụp chung với người khác, bản thân đã bò trên sàn như một phế nhân, từng chút một lê đến chỗ xe lăn, giống hệt một con sâu nhúc nhích trên nền đất. Lần đầu tiên cảm thấy đáng lẽ nên để xe lăn ngay cạnh giường, dù cho khi tỉnh dậy sẽ lập tức nhìn thấy nó, cũng còn hơn…
… Để rồi lúc đó, lại chật vật như thế.
Lục Tu Viễn vừa nghĩ, vừa gắng gượng trèo lên giường. Anh nằm xuống nhưng không sao ngủ được.
Làm sao anh lại có thể ngây thơ tin rằng, Tề Khê có thể có chút tình cảm với mình?
Lục Tu Viễn, đừng ngây thơ nữa. Mày nghĩ mày còn là Lục Tu Viễn ngày nào đứng trên sân khấu hay sao?
Nhìn lại mày đi, nhìn đôi chân này đi, hốc hác, tàn tạ thế nào. Chỉ việc leo lên giường thôi cũng chật vật như vậy, mày nghĩ lại xem lúc tắm, suýt chút nữa chết đuối một cách nực cười trong bồn tắm. Mày nghĩ lại xem, khi rời khỏi xe lăn thì chẳng khác nào phế nhân bất động. Mày nghĩ lại đi… nghĩ lại đi…
Cậu ấy có thể thích mày sao? Không ai sẽ thích một gánh nặng, cũng không ai sẽ thích một kẻ nửa thân dưới không thể cử động.
Lục Tu Viễn kéo chăn lên, che kín mặt mình, nhắm chặt đôi mắt đã nóng hổi.
Bây giờ thì chết tâm đi thôi.
Tề Khê không thích con trai, càng sẽ không thích anh.
…
Lục Tu Viễn ngủ không sâu, cảm giác như vừa mới nhắm mắt đã lại tỉnh dậy. Nhìn đồng hồ mới hơn năm giờ. Anh nằm thêm một lát rồi ngồi dậy. Sau khi rửa mặt xong, anh ngẩn ngơ nhìn ra ngoài cửa sổ, cho đến khi chân trời bắt đầu ửng sáng, anh mới xoay bánh xe lăn, đi xem Tề Khê.
Khi Lục Tu Viễn vào phòng, Tề Khê vẫn đang ngủ, hô hấp không mấy thông thuận, cả người co rút trong chăn, lông mày nhíu chặt, rõ ràng là dù ngủ nhưng vẫn không yên ổn.
Ánh sáng ngoài trời len lỏi qua cửa sổ, không quá chói, chỉ hắt nhẹ nơi viền khung, khiến căn phòng không còn quá tối. Không cần bật đèn cũng đủ để nhìn rõ.
Lục Tu Viễn đến bên giường, đưa tay khẽ chạm thử, thấy cơn sốt đã hạ. Gương mặt Tề Khê không còn đỏ như hôm qua, trông có chút thần sắc hơn, chỉ là giữa đôi mày vẫn nhăn lại. Điều này khiến Lục Tu Viễn theo bản năng giơ tay, nhẹ nhàng vuốt phẳng nếp nhăn ấy.
Ban đầu, Lục Tu Viễn chỉ muốn xác nhận xem cơn sốt đã hạ chưa rồi thôi. Nhưng khi anh nhìn thẳng vào Tề Khê như thế, lại bỏ đi ý định rời mắt, trong lòng có chút không nỡ.
Tề Khê quả thật rất đẹp. Vẻ đẹp ấy dịu dàng, thoải mái, không cần làm gì, chỉ cần đứng đó thôi cũng khiến người khác cảm thấy thân thiện và ấm áp. Đôi mắt hắn không quá sâu nhưng lại dịu dàng, đuôi mắt và khóe mắt đều mềm mại, giống như được vẽ bằng những nét bút mềm mỏng. Sống mũi thẳng, nếu đeo kính chắc sẽ rất hợp. Còn đôi môi…
Ánh mắt của Lục Tu Viễn dừng lại trên môi hắn. Đôi môi Tề Khê có dáng rất đẹp, khóe môi hơi nhếch lên, nhưng không hề khoa trương, trông mềm mại, tựa như rất dễ để hôn…
Lục Tu Viễn vội vàng dời ánh nhìn, đường viền quai hàm căng chặt, môi mím lại, rất lâu sau mới thả lỏng. Anh do dự một lúc rồi đưa tay vào túi, lấy điện thoại ra, lén chụp một tấm hình của Tề Khê, sau đó lại cẩn thận cất trở lại.
Ngày hôm ấy, Lục Tu Viễn lấy điện thoại, lén lưu giữ lại hình ảnh người mình thích, rồi đem tình cảm này cất giấu thật sâu.
Anh nghĩ: Tề Khê không thích mình cũng không sao. Mình lén thích cậu ấy thôi là đủ. Dù sao, không phải tình cảm nào cũng cần được đáp lại.
Tình cảm được đáp lại gọi là tương tư.
Còn tình cảm như anh… gọi là thầm yêu.