Tìm Một Người Giống Anh

Chương 9 : CHÚ CÁ BƠI LỘI

Trước Sau

break

Đó là tác phẩm của một họa sĩ mới nổi theo trường phái thích thiểu số, phong cách của anh ta mang tính tiên phong và trừu tượng, giống như rau mùi vậy, có người thích, có người lại tránh xa ba thước. Có lẽ là Bạc Tư Niên nhà sưu tầm lớn nhất đối với các tác phẩm của anh ta, trong một lần đi xem triển lãm tranh, Chu Tiến đã nhắc tới chuyện này, mục đích ban đầu chắc là hoài nghi gu thẩm mỹ của Bạc Tư Niên.

Chưa nói đến việc cô thấy gu thẩm mỹ của Bạc Tư Niên tuyệt vời đến nhường nào, ngay cả khi không phải như vậy thì cách ăn mặc, đồ ăn thức uống, sở thích của anh, bọn họ vẫn cứ tranh nhau bắt chước như thường. Bạc Tư Niên thích bắn súng, từ đó làm dấy lên trào lưu bắn súng trong cái vòng tròn này, nuôi sống được rất nhiều câu lạc bộ bắn súng cao cấp.

Liêu Thanh Diễm ngâm mình trong bồn nước nóng thật lâu, toàn thân ấm áp, cô thay bộ đồ mặc ở nhà rồi trở lại nhà ăn. Đồ ăn đêm đã được chuẩn bị sẵn, một bát mì có thêm một quả trứng chần lòng đào.

Ăn xong, quản gia bước tới, lịch sự hỏi cô đã ăn no chưa, có cần thêm gì không.

Liêu Thanh Diễm lại bị dọa cho giật mình, bởi vì căn bản cô không biết ông chui ra từ đâu, quả thực là thoắt ẩn thoắt hiện. Nhà Chu Tiến cũng có quản gia và người làm, nhưng lại không đạt đến cái cảnh giới khi chủ nhân không có nhu cầu thì gần như ẩn hình như thế này.

“Tôi ăn no rồi.” Liêu Thanh Diễm cười nói, “Cảm ơn ông. Nhờ ông nói với đầu bếp một tiếng là vị rất ngon.”

“Cô Liêu ăn ngon miệng là tốt rồi. Phòng ngủ đã được dọn dẹp xong, cô Liêu có thể đi nghỉ ngơi bất cứ lúc nào.”

Liêu Thanh Diễm nhìn quanh bốn phía: “Thường ngày Bạc Tư Niên sống ở đây ạ?”

Quản gia Ngô chỉ cười không nói.

Liêu Thanh Diễm không làm khó ông: “Tôi có thể đi tham quan một chút được không?”

“Tầng một có thể tùy ý tham quan ạ.”

Phong cách trang trí kiểu Tuscany, chất liệu giữ lại nhiều nét thô mộc tự nhiên, lớp đá và gỗ màu kem trang trí cho tầng một cao ráo thêm phần ấm áp.

Dù chẳng có tư cách gì nhưng cô lại thấy hơi yên tâm, bởi vì Bạc Tư Niên không sống trong một căn nhà theo phong cách tối giản lạnh lùng ba màu đen trắng xám.

Liêu Thanh Diễm bưng cốc nước, rảo bước đi tới trước mặt kính cửa sổ sát đất cao tới sáu bảy mét ở phòng khách.

Bên ngoài là một khoảng sân kín, trồng từng bụi trúc, bóng trúc loang lổ trong mưa mang ý cảnh của một bức tranh thủy mặc, đáng lẽ ra phải có tiếng sột soạt, nhưng đã bị cửa kính ngăn cách mất rồi.

Liêu Thanh Diễm mượn quản gia Ngô một bộ áo mưa, sau khi khoác lên người, cô đi ra ngoài qua cánh cửa kính nhỏ vốn để dùng cho việc bảo dưỡng, bước vào trong sân.

Cô quên mất là trong bộ phim điện ảnh nào đó cũng có cảnh tượng như thế này, cũng là một ngày mưa, ánh sáng ban ngày màu xám nhạt xuyên qua cửa kính, hắt bóng dòng nước mưa chảy trôi lên trên bức tường trắng, người ở trong nhà nói chuyện, yên tĩnh mà mập mờ.

Cô ngồi xổm trên nền đá sạch sẽ, móc điện thoại ra, bật đèn pin lên.

Trong nhà đã tắt đèn, ánh đèn pin xuyên qua nước mưa và tấm kính biến thành từng chú cá nhỏ màu xám, bơi lội tung tăng trên bức tường trắng.

Cô chơi đùa vô cùng vui vẻ, không chú ý tới có người đã lặng lẽ đi tới phía bên kia của cửa kính sát đất, đứng lặng một lát rồi chống gối ngồi xuống.

Đèn pin quét qua một vòng, Liêu Thanh Diễm sững sờ, chậm rãi rọi ánh sáng trở lại góc phòng vừa đi qua.

Phía đối diện của bức tường kính, Bạc Tư Niên đang ngồi trên sàn nhà, một chân co lên, cánh tay tùy ý đặt trên đầu gối. Không biết đã thay quần áo từ lúc nào, đó là một bộ đồ mặc ở nhà màu đen.

Anh đang nhìn cô, trên mặt không có biểu cảm gì, ánh đèn giống như chiếc dao khắc, điêu khắc ra xương chân mày rõ ràng và sống mũi cao thẳng từ trong bóng tối. Hốc mắt hơi sâu, hàng lông mi dài rủ xuống đôi mắt có màu đồng tử hơi nhạt.

Anh có một vẻ đẹp trai u uất, nhợt nhạt, bờ môi mỏng khẽ mím lại trông như đang không vui, nhưng nhìn kỹ thì lại không phải.

Liêu Thanh Diễm hoàn toàn bị dọa cho ngốc luôn rồi.

Bờ môi khẽ mở, đồng tử giãn to, đúng nghĩa là một gương mặt nghệt ra vì ngơ ngác.

Lớp trang điểm của cô đã được tẩy sạch sẽ, lộ ra diện mạo nguyên bản. Chân tóc trên trán có vài lọn tóc con lòa xòa, hàng lông mày tự nhiên đầy bướng bỉnh, kết hợp với đôi mắt đen trắng rõ ràng, tạo nên một nét chính trực lẫm liệt đến bất ngờ. Phần môi có dáng môi đầy đặn, bờ môi trên giống như một hình chữ M với độ cong không quá phô trương.

Bạc Tư Niên nhìn chằm chằm cô rất lâu, lâu đến mức nhịp tim cô mất đi sự thăng bằng.

Rõ ràng cô chẳng làm việc gì xấu, vậy mà lại có cảm giác bồn chồn như thể bị người ta bắt quả tang tại trận vậy.

Cuối cùng, Liêu Thanh Diễm nhìn thấy đốt ngón tay anh khẽ cong lại, gõ nhẹ lên bức tường kính, bờ môi mấp máy đóng mở.

Không nghe thấy âm thanh, nhưng khẩu hình miệng đủ để biết được câu nói là: Vào đi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương