Tìm Một Người Giống Anh

Chương 39 : ĐÊM LÀNH - “Chúng ta vốn dĩ đâu có thân, đúng không?...”

Trước Sau

break

Bà cụ soi gương nhìn trước ngó sau, vô cùng mãn nguyện: “Vẫn cứ là tay nghề của cô Mai tốt nhất, chỗ nào chỗ nấy đều vừa vặn êm ái.”

Liêu Thanh Diễm thở phào nhẹ nhõm, cười nói: “Vậy cháu về sẽ thưa lại với cô Mai là bộ đồ này bà đã nhận rồi nhé ạ.”

Cô lấy một tờ hóa đơn từ trong chiếc túi xách mang theo bên người ra, đưa cho bà cụ: “Còn phải phiền bà ký tên vào đây giúp cháu một chữ với ạ.”

Bà cụ đón lấy cây bút, nheo nheo mắt lại, rồng bay phượng múa ký tên mình lên. Liêu Thanh Diễm tùy ý liếc nhìn một cái, kiểu chữ viết ngoáy kiểu chữ thảo nên không thể nhận ra rõ ràng cho lắm, chỉ có thể nhìn ra là họ “Chương”. Cô cũng không để tâm nhiều, cất tờ giấy vào trong túi rồi xin phép ra về.

“Vất vả cho cháu đường xá xa xôi chạy qua đây quá, cháu sống ở đâu, để bà bảo người lái xe đưa cháu về.”

“Dạ thôi không cần đâu ạ, cháu bắt xe taxi là được rồi.” Liêu Thanh Diễm cười nói, “Bà nghỉ ngơi sớm đi ạ.”

Bà cụ cũng không gượng ép cô, bảo người làm tiễn cô ra tận ven đường, đứng đợi xe cùng cô vì sợ một đứa con gái một mình nửa đêm nửa hôm thế này sẽ không an toàn.

Liêu Thanh Diễm băng qua phòng khách, đang đi theo sau lưng người làm hướng ra phía cửa lớn thì bỗng nghe thấy từ hướng tầng hai phía sau lưng truyền đến một giọng nam: “Bà đã thử xong quần áo chưa?”

Cả tấm lưng của Liêu Thanh Diễm cứng đờ ra ngay lập tức.

“Thử xong rồi.”

“Dạ được. Cháu đi trước đây, bà nghỉ ngơi sớm nhé.”

“Cháu không ngủ lại đây sao Tư Niên?”

“Vâng.”

“Thế thì được, cháu tự lái xe nhớ chú ý an toàn đấy.”

“Vâng ạ.”

Liêu Thanh Diễm chỉ mong sao người làm có thể bước đi nhanh lên một chút, để cô kịp bước ra ngoài trước khi Bạc Tư Niên đi xuống lầu.

Thế nhưng rõ ràng là đã không kịp nữa rồi, cô nghe thấy rõ mồn một tiếng bước chân xuống cầu thang vốn dĩ đang đều đặn của anh bỗng khựng lại một nhịp.

Liêu Thanh Diễm không quay đầu lại.

Cô tự trách bản thân mình lúc nào cũng tự phụ là có trí nhớ tốt, vậy mà cứ đến thời khắc mấu chốt là lại tuột xích, không nhớ ra cụ bà từng nhìn thấy trên bìa tạp chí này chính là bà Chương Anh Hiệp, bà nội của Bạc Tư Niên.

Khoảng sân nhỏ lát gạch đá đầy hoa cỏ cây cối um tùm chen chúc, Liêu Thanh Diễm bước thấp bước cao băng qua những vệt bóng râm, nghe thấy tiếng bước chân rảo bước không nhanh không chậm sau lưng mình.

Đẩy cánh cửa lớn ra, bước tới bên lề đường.

Liêu Thanh Diễm cúi đầu nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại của mình, thấy chỗ ngón tay cái áp vào loang lổ vệt màu, hóa ra là đã rịn mồ hôi.

Vừa mới bấm mở ứng dụng gọi xe ra, phía sau đã truyền đến giọng nói không chút gợn sóng: “Dì Chung vào nhà đi ạ, để cháu tiễn cô Liêu.”

Người làm đứng bên cạnh hơi ngẩn người ra một lát, vâng một tiếng rồi xoay người đi vào trong.

Liêu Thanh Diễm vẫn không quay đầu lại, thế nhưng dường như đôi tai lúc này lại thính hơn bất cứ khi nào, nghe thấy tiếng cánh cửa lớn đã đóng lại, tiếng bước chân giẫm lên phiến đá rồi đứng khựng lại ngay bên cạnh cô, thậm chí cô còn nghe thấy một cành cây mang lá quệt nhẹ qua ống tay áo của anh.

Đêm khuya thanh vắng, đèn đường lim dim ngái ngủ, cả con đường Lộ Thủy Nam rộng lớn dường như chỉ còn lại hai người bọn họ.

Liêu Thanh Diễm nghe thấy tiếng trái tim mình đập nhanh đến mức đáng sợ.

Cô tin rằng giữa mình và Bạc Tư Niên có tồn tại một chút duyên phận, nếu không thì đã chẳng để anh đột ngột xuất hiện vào năm mười ba tuổi ấy, khiến cho những tầng mây dày đặc trong mùa đông xám chì của cô bỗng chốc tan biến, một bước hửng nắng; cũng chẳng khiến cô thi đỗ vào trường Trung học Chuyên Ngoại ngữ Tế Thành vào năm mười lăm tuổi, ngay ngày đầu tiên khai giảng đã gặp lại anh ở nhà ăn.

Càng không thể có khoảnh khắc như lúc này.

Vừa mới trốn chạy khỏi bên người anh, giờ lại quay trở về bên cạnh anh.

Đêm lành tĩnh mịch, tiếng lá rơi xào xạc.

“Quản gia Ngô có chuyển lời của anh tới em không?” Bạc Tư Niên lên tiếng.

“... Vâng. Có ạ.” Tim Liêu Thanh Diễm đập thình thịch dữ dội, cô không chắc giọng nói của mình nghe qua liệu có còn được tính là bình tĩnh nữa hay không.

“Ông ấy nói thế nào.”

“... Bác ấy bảo là lúc nào em suy nghĩ kỹ càng rồi thì liên hệ với anh.”

“Em không hề liên hệ.”

“... Em đâu có phương thức liên lạc của anh đâu.” Liêu Thanh Diễm nói lí nhí.

Cô không quay đầu lại, khóe mắt cảm nhận được trước mặt Bạc Tư Niên sáng lên một khoảng nhỏ, có lẽ là ánh đèn hắt ra từ màn hình điện thoại.

Một lát sau, chiếc điện thoại được đưa đến trước mặt cô.

Trên màn hình đang sáng rõ là mã QR danh thiếp cá nhân.

“Giờ thì em có rồi đấy.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương