Tìm Một Người Giống Anh

Chương 31 : GIẢI ĐỘC ĐẮC - “Suy nghĩ kỹ chưa.”

Trước Sau

break

Liêu Thanh Diễm cũng đặt tên tiếng Anh lại cho bọn họ, người này gọi là “Tony”, người kia gọi là “Dick”, người này gọi là “Candy”, người kia gọi là “Fanny”. Hễ người ta đính chính lại là cô liền giả vờ ngốc nghếch, ôi cái trí nhớ tồi tệ này của tôi, anh bảo anh tên là Charles đúng không? Nghe có vẻ quý tộc quá đi mất, tôi đã bảo rồi mà, sao anh có thể tên là Tony được cơ chứ.

Thế là rất nhanh sau đó, mọi người không gọi cô bằng cái tên kia nữa, thậm chí cũng hiếm khi gọi tên tiếng Anh của nhau nữa.

Lăn lộn trong cái vòng tròn này lâu rồi, Liêu Thanh Diễm chỉ cần nghe qua giọng điệu là có thể phân biệt được đối phương mang ý thiện hay ác, cô không có phản ứng gì quá lớn: “Phải rồi, lâu rồi không gặp.”

“Dạo này Thanh Diễm đang làm gì thế?”

“Ru rú trong nhà, lấy nước mắt rửa mặt, bữa nào cũng ăn đồ ăn nhanh, mặt nổi đầy mụn, béo lên bao nhiêu cân rồi đây này.”

Sắc mặt của cô gái kia bỗng chốc trở nên vô cùng khó coi.

Thật là kỳ lạ, chỉ là cô nói ra cái viễn cảnh độc địa trong lòng cô ta thôi mà, sao trông cô ta giống như vừa bị xúc phạm một cách sâu sắc vậy chứ.

Cô gái kia không lập tức bỏ cuộc, im lặng một lát, ánh mắt săm soi nhìn Liêu Thanh Diễm từ trên xuống dưới một lượt, rồi lại nói: “Thanh Diễm chiếc váy này của cậu là của hãng nào thế, tớ cảm thấy hơi giống với một chiếc váy mẫu hot của hãng Alexander McQueen đấy.”

“Đây không phải đồ của McQueen đâu, đây là tác phẩm của Lorenzo De Medici đấy. Cậu chưa từng nghe qua tên anh ấy sao? Ừm... cũng bình thường thôi, anh ấy là một người mới, có lẽ những người học ngành thiết kế thời trang như bọn tớ mới biết đến anh ấy. Năm ngoái anh ấy mới tốt nghiệp thạc sĩ trường Central Saint Martins, bộ sưu tập tốt nghiệp đã được Miuccia Prada mua đứt luôn ba bộ. Năm nay vừa mới làm một buổi triển lãm đặc biệt tại Pitti Uomo ở Florence, tạp chí Vogue phiên bản Ý đã bình chọn anh ấy là ‘người kế thừa nghệ thuật cắt may thời kỳ Phục hưng thế hệ tiếp theo’, nói rằng anh ấy đã dùng kỹ thuật hiện đại để giải cấu trúc kết cấu áo choàng thời kỳ Medici... Cậu nhìn thiết kế phần chân váy này xem, thực chất là đang mô phỏng lại những nếp gấp trên áo choàng của Thần Hoa trong bức tranh ‘Mùa xuân’ của Botticelli đấy.”

Cô gái kia ngẩn người ra: “... Thế sao?”

“Ừ.” Liêu Thanh Diễm nói như thật, nghĩ đến câu nào là nói câu đó, “Chiếc váy của hãng McQueen mà cậu nói ấy, tớ nhớ là của năm 2023 đúng không. Thực ra Lorenzo đã công bố khái niệm phom dáng tương tự tại Tuần lễ thời trang Luân Đôn năm 2021 rồi, chỉ có điều đó là một buổi triển lãm tĩnh trực tuyến nên có lẽ cậu chưa lướt thấy thôi. Anh ấy đặc biệt kín tiếng, đến cả Instagram cũng không lập. Thế nhưng đứng sau lưng anh ấy là người thừa kế của một gia tộc đồ da lâu đời ở Florence đầu tư đấy, mùa tới là sẽ lên lịch trình chính thức của Tuần lễ thời trang Paris rồi...”

Mấy lọn tóc mái rủ xuống, Liêu Thanh Diễm giơ mu bàn tay lên vén vén, vừa ngước mắt lên thì bỗng chốc sững sờ.

Ngôi nhà này có phòng khách thông tầng trần rất cao, phía sau chiếc ghế sofa là một bức tường sách vô cùng đồ sộ.

Chủ nhà, cũng chính là nhà văn Khương Vũ kia, đang đứng trước bức tường sách, giống như đang giới thiệu điều gì đó.

Bạc Tư Niên đứng đối diện với anh ta, khoanh hai tay trước ngực, hơi dựa người vào bức tường sách mà đứng. Anh mặc một cây đồ đen, làn da được tôn lên trông vô cùng trắng bệch, xuất hiện một cách không tiếng động như thế này, trông anh hệt như một bóng ma vậy.

Anh hơi cụp mắt xuống, giống như đang chăm chú lắng nghe nhà văn nói chuyện.

Thế nhưng lúc Liêu Thanh Diễm nhìn qua, lại không lệch đi đâu được mà chạm thẳng vào tầm mắt của anh.

Ánh mắt không lộ ra một chút cảm xúc nào nhìn cô, giống hệt như đang nhìn chiếc ấm đun nước trên bàn đảo bếp vậy, chẳng có gì khác biệt.

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương