Trên mặt Bạc Tư Niên hiếm khi thoáng hiện chút thần sắc khó nói hết bằng lời, nhưng anh không nói gì cả, lần này cô thu tay lại, anh không ngăn cản nữa, nhưng ngay sau đó liền chộp lấy cổ tay cô, ghìm chặt ở bên cạnh đầu cô, thuận thế đổ bóng người cúi xuống áp sát.
Nếu như vừa rồi có thêm lớp màng lọc bảo vệ, cô cũng chẳng thể dối lòng mà nói một câu “cũng ổn”, thì những gì đang trải qua lúc này lại khiến cô dần cảm thấy hoảng sợ.
Hoảng sợ vì điểm tựa của lý trí đang lung lay sắp sụp đổ, đã nhẫn nhịn hết lần này đến lần khác nhưng cũng không ngăn nổi những âm thanh xa lạ thoát ra từ cổ họng mình, vụn vặt và dính dấp, mang theo một chút ngọt ngào nhớp nháp đi ngược lại với ý chí của cô. Hoàn toàn không mang bất kỳ tính chất diễn kịch nào.
Mọi suy nghĩ đều tan chảy trong nhiệt độ không ngừng tăng cao, trước mắt ngập tràn hơi nóng mù mịt.
Bạc Tư Niên đỡ lấy khuỷu chân cô, khẽ gập bắp chân ép xuống dưới.
Cô đột ngột hít vào một hơi thật sâu, không thể ngờ được khoảng cách lại còn có thể thu hẹp ngắn hơn thế nữa.
Điều đó chẳng dễ chịu chút nào, có lẽ Bạc Tư Niên cũng cảm nhận được, cho nên anh tạm dừng lại rồi cúi người xuống.
Hơi thở quanh quẩn bên tai, giây tiếp theo, vành tai cô đã bị anh ngậm vào trong miệng.
Làn da ngay lập tức nổi da gà, một luồng điện từ sống lưng chạy dọc lên trên, cô không kìm được mà cuộn tròn cơ thể lại.
Cô không biết Bạc Tư Niên đã phát hiện ra chiếc công tắc này từ bao giờ, ngay cả chính cô cũng không hề hay biết.
Ánh đèn rất mờ, giống như ngọn nến có thể tắt lịm bất cứ lúc nào. Không một ai lên tiếng, nhưng không gian lại chẳng hề tĩnh mịch, nhịp tim và hơi thở đều tựa như những dòng dòng nước ngầm không thể bình lặng.
Con người thường dùng mặt trăng để hình dung về người mình thầm ái mộ.
Còn cô chính là những đợt thủy triều bị mặt trăng kéo đi.
Bạc Tư Niên thử khởi động lại một lần nữa, bỗng nghe thấy bên cạnh gối truyền đến tiếng rung không ngừng nghỉ.
Liêu Thanh Diễm đang định chống tay dậy xem thử, Bạc Tư Niên đã vươn tay vớ lấy món đồ qua.
Là điện thoại của cô.
Nhưng anh không đưa cho cô, mà khẽ nheo mắt nhìn chằm chằm vào hai chữ “Chu Tiến” trên màn hình.
Ánh sáng ngược hắt lên gương mặt anh, hiện rõ một chút lạnh lùng.
Liêu Thanh Diễm túm lấy cổ tay anh, muốn xem thử là ai gọi đến. Ngón tay cái của anh ấn một cái lên màn hình, tiếng rung liền dừng lại. Anh vung tay lên, chiếc điện thoại bị anh ném ra xa, rơi trúng vào một góc giường nào đó không rõ tung tích.
“Ai gọi thế anh?”
Bạc Tư Niên không trả lời, có vẻ như rất không vui vì bị làm phiền, cho nên cố tình đột ngột tăng tốc, nhịp thở của cô ngay lập tức loạn cào cào.
Dần dần, Bạc Tư Niên cũng bắt đầu có sự thay đổi.
Nhiệt độ trên bề mặt cơ thể nóng hơn, nhịp thở dồn dập và trầm xuống, đôi mắt sâu thẳm như ngấm đẫm nước.
Cô nhìn vào đôi mắt ấy, thẫn thờ trong thoáng chốc, trong đầu hiện lên cảnh tượng từ rất lâu về trước, cái lần đầu tiên cô nhìn thấy anh.
Bạc Tư Niên nhìn chằm chằm vào gương mặt Liêu Thanh Diễm, khẽ nhíu mày.
Liêu Thanh Diễm chợt thấy cằm mình bị bóp nhẹ, hơi đau một chút, tiêu cự ánh mắt định hình lại, đối diện với tầm mắt của Bạc Tư Niên.
Động tác dồn dập đột ngột, trong một khoảnh khắc, tất cả mọi thứ trong tầm mắt đều như đang lay chuyển sụp đổ, cô không kịp trở tay.
Liêu Thanh Diễm cảm nhận được dường như Bạc Tư Niên đã vứt bỏ đi sự kiềm chế, bởi vì anh hoàn toàn ngó lơ lời cầu xin tha thứ khi cô níu lấy cánh tay anh gọi nhỏ tên anh.
Bạc Tư Niên yêu thích bộ môn bắn súng, trong nước quản lý súng đạn rất nghiêm ngặt, anh thường xuyên bay ra các câu lạc bộ ở nước ngoài. Một người có thiên hướng ưa chuộng cảm giác bắn súng điên cuồng như loại súng ngắn liên thanh Mauser M712, không thể nào không có ham muốn tàn phá.
Khóe mắt ẩm ướt, việc rơi nước mắt đã biến thành một phản ứng sinh lý.
Bạc Tư Niên vẫn luôn chú ý nhìn cô, tự nhiên là phát hiện ra ngay lập tức, ngón tay cái khẽ quệt khóe mắt cô, trầm giọng hỏi: “Không thoải mái sao?”
Liêu Thanh Diễm lắc đầu.
---