Liêu Thanh Diễm chớp chớp mắt vài cái thật nhanh, “... Yêu cầu gì cũng được sao?”
“Chỉ cần anh có thể làm được.”
“... Kiểu như cho em một trăm triệu tệ ấy hả?”
“Được.”
Có lẽ, cũng chỉ có người như Bạc Tư Niên mới có thể chấp thuận điều kiện một trăm triệu tệ giống như chấp thuận việc uống một ly cà phê đen vào buổi sáng vậy, không có một chút do dự nào. Điều này không liên quan đến việc anh có bao nhiêu tiền, mà liên quan đến khuynh hướng tự hủy hoại tiềm ẩn của anh. Ban đầu Liêu Thanh Diễm còn cảm thấy cần phải xem xét lại lời này, nhưng bây giờ cô lại có thể khẳng định chắc chắn rồi.
Liêu Thanh Diễm không lên tiếng ngay lập tức, im lặng vài giây mới khẽ mỉm cười: “Nếu là vì lo lắng em sẽ tống tiền anh, hoặc rêu rao ra ngoài gây rắc rối cho anh thì anh có thể yên tâm, em sẽ không làm thế đâu.”
Điều này thực ra hơi lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử rồi, nhưng Bạc Tư Niên vẫn không có chút thay đổi sắc mặt nào. Muốn thực sự xúc phạm được anh xem ra là một việc rất khó.
“Em chưa đến mức có sức phá hoại như vậy đâu.” Bạc Tư Niên thản nhiên nói.
“...”
Coi thường ai đấy hả? Có tin là cô sẽ đổi ngay tên WeChat thành “Ngọn lửa nhỏ (bản đã ngủ với Bạc Tư Niên)” luôn không.
Liêu Thanh Diễm suy nghĩ một lát, “Có thể thực hiện ngay bây giờ không?”
“Một trăm triệu tệ à?”
“Không phải. Tiền bạc ấy mà, vẫn là tự mình kiếm được thì mới yên tâm hơn. Em muốn...”
Bạc Tư Niên hơi cúi đầu nhìn cô, đợi cô đưa ra yêu cầu.
Liêu Thanh Diễm nhìn chằm chằm vào bờ môi của anh, dù là dáng môi hay là màu môi thì đều rất đẹp.
Cô chợt dời tầm mắt đi, “... Thôi để em nghĩ lại đã, không phải lúc nào cũng có cơ hội thế này đâu.”
Bạc Tư Niên sao cũng được.
Ý tứ đã truyền đạt xong xuôi, anh liền chuẩn bị rời khỏi phòng tắm, trước khi đứng dậy liền giơ tay thử nước trong bồn, “Sắp lạnh rồi, lên sớm đi.”
Vào khoảnh khắc bàn tay định thu về, liền bị nắm chặt lấy.
Anh khựng người lại, cúi đầu nhìn xuống.
Những ngón tay ướt sũng nương theo lòng bàn tay anh, chậm rãi leo lên cổ tay anh.
Cái đầu trong bồn tắm ấy lại chìm xuống sâu hơn, đã ngập qua cằm rồi.
Phía sau làn hơi nước trắng xóa, đôi mắt ấy giống như được ngâm qua nước vậy, càng thêm đen trắng rõ rành, cứ thế nhìn thẳng vào anh.
“Anh muốn làm thêm một lần nữa không?” Giọng nói cô nhỏ đến mức gần như không nghe thấy được.
Bạc Tư Niên không trả lời.
Tầm mắt anh dừng lại rất lâu trên gương mặt cô, không rõ có phải là đang dò xét hay không.
Liêu Thanh Diễm hơi ngượng ngùng, những ngón tay đang leo bám trên cổ tay anh như dây leo khẽ rụt trở về một cách âm thầm.
Thế nhưng chính ngay khoảnh khắc này Bạc Tư Niên bỗng nhiên lật cổ tay khóa chặt lấy cổ tay cô, kéo một cái về phía trước mặt mình.
Mặt nước rẽ ra một cách nhanh chóng, tràn ra từ mép bồn tắm, dội xuống nền gạch đá.
Cả người ướt sũng đứng thẳng trước mặt anh.
Bạc Tư Niên giơ tay, ung dung thong thả vuốt ve mái tóc dài đang nhỏ nước và hơi xoăn nhẹ xõa xuống từ bờ vai cô.
Liêu Thanh Diễm ở trên cao, chỉ cần cúi mắt xuống là có thể nhìn rõ được nét mặt của Bạc Tư Niên.
Hình như động tác của anh mang theo một chút hời hợt thờ ơ.
Chỉ như vậy thôi, thế nhưng cô lại dần cảm thấy thiếu dưỡng khí.
Khoảnh khắc tiếp theo, những ngón tay thon dài vén mái tóc cô ra.
Hơi thở áp sát vào.