Tìm Một Người Giống Anh

Chương 12 : CÔNG BẰNG - “Tay em lạnh quá.”

Trước Sau

break

Cô từ bỏ việc nói bóng nói gió, âm thầm thở ra một hơi, kiểm soát giọng nói của mình để không bị biến âm quá mức: “Tôi rất ngốc, nói chuyện cũng khá thẳng thắn, cho nên tôi sẽ hỏi thẳng luôn nhé.”

“Ừ.”

“Anh quay lại là để đuổi tôi đi đấy à?”

“Không phải.”

“Thế là quay lại để ngủ với tôi một đêm đấy à?”

Sau khi câu nói của cô dứt xuống, sự tĩnh lặng vốn dĩ đã tràn ngập khắp không gian bỗng chốc như được phóng đại lên gấp bội.

Liêu Thanh Diễm bị sự tĩnh lặng như vậy làm cho giật mình, giống như giờ mới bất tri bất giác nhận ra vừa rồi bản thân đã thốt ra lời kinh người gì.

Vành tai nóng bừng lên, không nằm trong tầm kiểm soát của cô.

Cô ngạc nhiên phát hiện dường như cô chẳng hề lo lắng việc bản thân sẽ bị gắn mác “lả lơi” ở chỗ Bạc Tư Niên, ngược lại chỉ lo sợ sự vọng tưởng của mình một lần nữa lại bị vồ hụt.

Mong là anh không đến mức tồi tệ như vậy, hết lần này đến lần khác gieo cho người ta hy vọng rồi lại dập tắt đi.

Cô liếc mắt nhìn sang Bạc Tư Niên, anh mặc một cây đồ màu đen, còn đậm hơn cả môi trường xung quanh, nhìn còn giống một chiếc bóng hơn cả chính chiếc bóng.

Ánh sáng từ chiếc đèn âm đất ngoài sân hắt vào, đến độ cao ngang mặt anh thì chẳng còn sót lại bao nhiêu, tự nhiên không thể giúp cô nhìn rõ được nét mặt của anh lúc này.

Anh đang nghĩ gì thế, liệu có cười nhạo cô không, người ta đã đưa bậc thang xuống cho rồi mà còn cố tình trèo ngược trở lên?

Hay là cuối cùng anh sẽ ngó lơ lòng tự trọng của cô triệt để, nói ra những lời rõ ràng rành mạch, không để lại một chút đất nào cho sự vọng tưởng của cô nữa.

Nào ngờ đâu, Bạc Tư Niên không khẳng định cũng chẳng phủ định: “Hỏi cô một câu trước đã.”

“Vâng.” Liêu Thanh Diễm nghe thấy giọng nói của mình đã hoàn toàn không giống với âm sắc ngày thường nữa rồi, cho dù đó chỉ là một tiếng phát ra từ mũi đầy mông lung.

Trái tim đập nhanh quá.

Thế nhưng sau khi Bạc Tư Niên nói xong câu này thì lại rơi vào im lặng.

Liêu Thanh Diễm đã từng lập ra một danh sách về Bạc Tư Niên ở trong lòng, bên trái là ưu điểm:

Một, vóc dáng rất cao rất cao, ngoại hình vô cùng vô cùng vô cùng đẹp trai.

Hai, làm bất cứ việc gì cũng đều rất có thiên phú.

Thứ ba, thỉnh thoảng sẽ nổi lòng tốt.

Bên phải là khuyết điểm:

Không đúng giờ, lạnh lùng, kiêu ngạo, lãng phí lương thực, không nghiêm túc lắng nghe người khác nói chuyện, không trân trọng thiên phú của chính mình (nhưng có nỗi khổ tâm riêng, có thể thấu hiểu được)...

Ngày hôm nay cô phải một mạch cộng thêm ba điều nữa vào cái danh sách khuyết điểm dài dằng dặc này: Làm việc không màng hậu quả, giả điên giả ngốc, giao tiếp tốn sức.

Liêu Thanh Diễm là một người sợ sự yên tĩnh, mỗi lần trở về nhà, việc đầu tiên cô làm chính là bật chiếc loa Bluetooth lên, phát tuần tự danh sách phát có tới hơn 1000 bài hát của mình. Ngoại trừ lúc cần thiết cho việc quay chụp, bất cứ khi nào cô cũng phải để không gian nơi mình ở ngập tràn âm nhạc, không có âm nhạc thì sách nói cũng được, show hài độc thoại cũng được... tấu hài hay kể chuyện cổ tích cũng chẳng sao.

Ngày hôm nay ở bên cạnh Bạc Tư Niên, lúc nào cô cũng phải chịu đựng cực hình của sự im lặng.

Liêu Thanh Diễm đợi hết lần này đến lần khác, đợi cho đến khi cô bắt đầu hoài nghi không biết có phải não anh là não cá vàng hay không, vừa nói ra trong bảy giây là quên sạch, khi đang chuẩn bị tốt bụng mở miệng nhắc nhở thì nghe thấy một tiếng rung nhẹ.

Dường như là điện thoại trong túi quần tây của Bạc Tư Niên.

Bạc Tư Niên lấy ra, mở khóa, bấm vào WeChat.

[Hannah: Sáng mai cô Tư còn có một buổi phỏng vấn nữa, cô ấy bảo sau khi kết thúc sẽ đi thẳng ra sân bay luôn, không cần xe tiễn đâu ạ.]

Ánh sáng ngược chiều mờ nhạt từ màn hình màu trắng chiếu sáng các đường nét trên gương mặt anh.

Không biết nội dung WeChat là gì, anh nhìn với vẻ mặt không cảm xúc, tầm mắt dừng lại trên màn hình một khoảng thời gian đủ để gọi là “lâu”, sau đó ngón tay gõ nhẹ lên màn hình, trả lời lại tin nhắn.

Sau đó tắt màn hình, đút trở lại vào túi quần.

Vào khoảnh khắc ánh sáng ngược chiều kia tắt ngúm, Liêu Thanh Diễm liền thu hồi tầm mắt của mình về.

Thế nhưng lại nghe thấy Bạc Tư Niên đột nhiên hỏi: “Diệp Duy Chu thích cô à?”

Liêu Thanh Diễm sững sờ một lát, giống như lúc đang buông lỏng cảnh giác thì bỗng bị người ta đâm cho một nhát sau lưng, có phần cảm thấy không kịp trở tay.

Không thể ngờ được rằng cái gọi là câu hỏi của Bạc Tư Niên lại là chuyện này.

Cái tên “Diệp Duy Chu” này có thể thốt ra từ miệng anh thì thật là kỳ lạ, bởi vì trong ấn tượng của cô thì hai người họ căn bản chưa từng có bất kỳ mối giao thiệp nào, cô luôn tưởng họ hoàn toàn không biết nhau, thuần túy là người xa lạ.

Nhưng chuyện này cũng không khó trả lời.

Liêu Thanh Diễm vuốt lại mái tóc, hơi thở đã có vài phần cảm giác nghẹn ứ, những lúc thế này, cô sẽ từ bỏ việc suy nghĩ sâu xa, nếu không thì chắc chắn sẽ rất khó để nói hết những lời này trong một mạch: “Anh thấy tôi có đẹp không? Đừng hiểu lầm, ý tôi là tiêu chuẩn về cái đẹp của mỗi người một khác, để trả lời tốt hơn cho câu hỏi của anh thì vẫn nên xác định trước về tiêu chuẩn của anh thì hơn.”

Dĩ nhiên là không phải rồi. Cô biết bản thân mình đẹp đến nhường nào, từ năm năm tuổi cô đã biết rồi.

Chỉ là cô muốn biết, liệu có nên cộng thêm cho Bạc Tư Niên một ưu điểm “thành thật”, hay là một khuyết điểm “ngụy tạo lòng tốt” đây.

Đúng như cô dự đoán, là một hồi im lặng.

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương