“Thanh Diễm, anh đang nói chuyện với em đấy.”
“Em vẫn đang nghe mà.” Liêu Thanh Diễm quay mặt lại nhìn Chu Tiến, chớp chớp mắt đầy vô tội.
Cô gái có dung nhan rực rỡ, kiều diễm, khi trang điểm kỹ càng lại càng đẹp đến mức khiến người ta phải nín thở.
Chu Tiến định thần lại: “Bây giờ em rời đi vẫn còn kịp đấy...” Liêu Thanh Diễm cứ lượn lờ giữa mấy quầy bánh ngọt như một chú bướm lượn quanh hoa, Chu Tiến đành phải bước nhanh hai bước đi sát theo cô, “Để anh bảo tài xế đưa em về. Lát nữa anh sẽ đi tìm em.”
“Tại sao em phải đi?” Liêu Thanh Diễm dừng bước, bỏ một miếng bánh Financier nhỏ vào miệng. Cô ăn ngấu nghiến, cứ như thể ba ngày rồi chưa được ăn cơm vậy.
Chu Tiến nhìn bộ dạng chẳng mảy may bận tâm của cô thì có chút nghẹn họng vì tức: “Lát nữa anh phải cầu hôn Ngu Ức Ninh, em nói xem tại sao em phải đi?”
“Anh cầu hôn là việc của anh chứ.” Liêu Thanh Diễm bưng một ly đồ uống từ trên bàn lên, đưa đến bên miệng nhấp một ngụm rồi khựng lại, vẻ mặt như chợt nhận ra điều gì, “Anh sợ em cướp rể à? Yên tâm đi, em không làm thế đâu...”
“Em có thể nghiêm túc một chút được không.” Chu Tiến giật lấy cái ly trong tay cô, đặt mạnh xuống mặt bàn, giọng điệu đanh lại vài phần.
Ở bên nhau nhiều năm, Liêu Thanh Diễm rất hiếm khi thấy Chu Tiến tức giận. Người này hễ nghiêm mặt lại thì trông vẫn có vài phần đáng sợ.
“... Em rất nghiêm túc mà.” Liêu Thanh Diễm nói nhỏ, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc về phía chiếc ly. Thứ rượu ngọt đó khá ngon, cô vẫn chưa uống đã thèm.
“Hôm qua anh đã nói với em trên WeChat rồi, hôm nay em không cần đến. Em thừa biết là...”
“Em biết mà.”
Bố của Liêu Thanh Diễm từng dựa vào nhà họ Chu để phất lên một thời gian, khi đó cô được đưa vào trường Trung học Ngoại ngữ Tế Thành, học cùng lớp với Chu Tiến.
Thời điểm ấy hai người đi đâu cũng có nhau, lại thêm mối quan hệ giữa nhà họ Liêu và nhà họ Chu vô cùng sâu sắc nên thường bị mọi người lầm tưởng là một đôi.
Cả hai đều không đính chính, cứ thế mượn nhau làm lá chắn cho mình.
Sau này nhà họ Liêu sa sút, nợ nần chồng chất, Liêu Thanh Diễm cũng chuyển trường khỏi Trung học Ngoại ngữ Tế Thành.
Nhưng tình bạn với Chu Tiến lại không bị ảnh hưởng, vẫn tiếp tục duy trì cho đến tận bây giờ.
Nhà họ Chu ba đời làm kinh doanh, có danh tiếng rất lớn ở Tế Thành. Sự tích lũy của cải tạo nên sự phân hóa tầng lớp, tạo thành những bức tường thành kiên cố.
Vào thời điểm nhà họ Liêu giàu có nhất, cũng chỉ là mượn thế lực của nhà họ Chu để chạm nhẹ được vào cái rìu bọc của vòng tròn thượng lưu này. Sau khi sa cơ lỡ vận, cô càng nên tự giác biết thân biết phận, khép mình lại mà sống mới phải.
Nhưng Liêu Thanh Diễm thì không. Cậy vào mối quan hệ tốt với Chu Tiến, buổi tụ tập nào cô cũng không vắng mặt, lại còn đặc biệt phô trương, cường điệu.
Con người ta làm bất cứ việc gì cũng đều có mục đích. Liêu Thanh Diễm không dựa vào việc lăn lộn trong vòng tròn này để đóng gói bản thân, nâng cao giá trị nhằm làm đòn bẩy cho những lợi ích lớn hơn, vậy thì chỉ có một mục đích: Duy trì sự hiện diện trước mặt Chu Tiến, đẩy chi phí chìm của anh lên cao để đánh cược lấy một cơ hội gả vào nhà họ Chu.
Liêu Thanh Diễm có ngoại hình xinh đẹp nhưng lại không giữ kẽ theo kiểu mỹ nhân. Cô biết nói chuyện, lại biết tung hứng, miệng mồm lại kín kẽ, một người như vậy thì đi đến đâu cũng không thiếu bạn bè, và trong cái vòng tròn này cũng không ngoại lệ.
Thế nhưng bạn bè cũng có dăm bảy loại, có người chân thành, có người chỉ là xã giao đưa đẩy, lại có người chỉ chực chờ xem kết cục cuối cùng của Liêu Thanh Diễm. Ngành nghề của nhà họ Chu và nhà họ Ngu bổ trợ cho nhau, Chu Tiến từ lâu đã hiểu rõ, bản thân mình trong tương lai phần lớn là sẽ kết hôn với Ngu Ức Ninh.
Chuyện anh nhìn thấu được thì những người khác cũng nhìn thấu được.
Cho nên bọn họ đều đang chờ xem khi nào thì vở kịch hay này diễn đến đoạn cao trào.
“Em đã biết rồi thì tại sao không tự tính toán cho bản thân mình thật tốt? Thanh Diễm, anh không muốn để người khác xem em là trò cười.”
“Em cũng có thèm quan tâm đâu.”
---