Thấy vậy, ông Vương và cậu em thứ hai cũng làm theo, nhanh chóng nhả được miếng giẻ trong miệng.
“Bố, bây giờ phải làm sao đây? Con không muốn bị công an tóm về đồn!” Anh cả hoảng hốt lên tiếng.
Người em cũng cuống quýt theo: “Đúng đấy bố, nếu con bị bắt vì tội ăn trộm thì coi như sự nghiệp tan thành mây khói! Không thể để chuyện này xảy ra được!”
Anh cả nghe đến viễn cảnh mất việc cũng lo lắng không kém, mặt mày lộ rõ vẻ hối hận.
“Bố phải nghĩ ra cách gì đi chứ! Công an mà tới là chúng ta tiêu đời đấy!” Ông Vương cũng vô cùng sốt ruột, nếu hai đứa con trai thật sự bị mất việc, cả nhà họ sẽ mất đi nguồn kinh tế duy nhất.
“Được rồi, đừng có kêu la nữa! Mau thử xem có gỡ được dây trói hay không. Chỉ cần tháo được dây, trước khi công an kịp đến thì chúng ta có thể tẩu thoát. Chừng nào chưa bị bắt, vẫn còn hy vọng!”
Hai anh em nhà họ Vương nghe vậy như nhìn thấy tia sáng cuối đường hầm. Cả hai bắt đầu dồn hết sức lực còn lại để giãy giụa nhằm tháo gỡ sợi dây. Nhưng ngay sau đó, một tiếng hét thảm thiết vang vọng khắp sân. Ông Vương cau mày nhìn hai đứa con, không hiểu tại sao bọn chúng lại lên cơn gì nữa.
“Kêu la cái gì chứ! Không mau gỡ dây ra đi, hay là muốn bị công an bắt thật hả?”
Khuôn mặt Vương Nhị vặn vẹo vì cơn đau.
“Bố! Dây này không thể gỡ ra được, càng giãy thì nó càng siết chặt hơn. Lúc nãy con suýt nữa bị siết đến nghẹt thở rồi!”
Vương Đại cũng liên tục gật đầu phụ họa: “Đúng vậy bố, không biết con nhỏ xúi quẩy kia đã dùng loại nút gì mà trói chặt đến mức này. Biết thế nãy đã không thèm giãy giụa!”
Ông Vương hiển nhiên không tin lời hai đứa con, cho rằng chúng lại ngu xuẩn như thường lệ, vì thế không cam tâm liền tự mình thử gỡ dây. Nhưng ngay khoảnh khắc ông dùng lực, ông lập tức cảm thấy như thể sợi dây thừng đã biến thành chiếc kìm sắt, ăn sâu vào da thịt, đau đến mức ông phải nhe răng trợn mắt.
Nhìn thấy cha mình đau đớn đến mức mặt mày biến dạng, anh hai nhà họ Vương bỗng thấy cơn đau của mình dịu đi phần nào, hắn ta cười nói với ông cụ: “Ba thấy chưa, bọn con đâu có lừa ba!”
Ông Vương nhìn thấy nụ cười trên mặt đứa con thứ hai chỉ muốn giơ tay tát cho một cái. Đúng là đồ đầu đất! Thấy cha mình đang chịu đựng thống khổ lại không hề tỏ ra thương xót, thậm chí còn cười hả hê ra mặt.
Ông đang định mở miệng mắng mỏ thì cánh cổng sân đột nhiên bị đẩy mạnh ra. Chỉ thấy Tần Duyệt Ninh đang dẫn theo mấy đồng chí công an bước vào trong sân.
“Bố! Con nhỏ này thật sự gọi cảnh sát tới rồi!” Anh hai run rẩy lập cập, sợ đến mức giọng nói cũng bị nghẹn lại.
Sắc mặt anh cả cũng chuyển sang trắng bệch. Xong rồi, công việc của anh ta coi như không giữ nổi nữa. Nhìn thấy các đồng chí công an ngày càng tiến lại gần, sắc mặt ông Vương cũng trở nên khó coi không kém, ông cố nặn ra một nụ cười gượng gạo, nói:
“Các đồng chí công an, đây chỉ là một hiểu lầm nhỏ thôi, chúng tôi chỉ đang đùa giỡn với đồng chí Tần Duyệt Ninh chút thôi mà. Dù sao chúng tôi cũng có quan hệ họ hàng, sao có thể đi trộm đồ nhà cô ấy được chứ!”
Thế nhưng, các đồng chí công an vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, đáp: “Chuyện gì thì mời về đồn rồi hãy trình bày cụ thể.” Anh hai thấy cảnh sát đang đến gần, bắt đầu vặn vẹo thân người, cố gắng né tránh họ.
“Không! Các đồng chí công an, xin đừng đưa chúng tôi về đồn! Chúng tôi còn chưa kịp trộm được món đồ nào thì đã bị con nhỏ kia tóm gọn ngay khi vừa bước vào nhà rồi!” Anh cả không ngừng van xin.
Dẫu cho cha con nhà họ Vương tha thiết van nài, rốt cuộc vẫn không lay chuyển được quyết định của cơ quan công an, họ bị áp giải đi. Suốt cả đêm, không một bóng người trong số ba kẻ đó trở về. Mẹ Vương cùng hai cô con dâu cả đêm thấp thỏm, nhưng vì không rõ ba người kia rời đi với mục đích gì, nên nỗi lo lắng chỉ đành gói ghém trong sự chờ đợi mòn mỏi.