Sau này, vì Vương Huệ Mẫn, Tần Hạo Dương đã nhiều lần chống đối ông cụ, khiến ông cụ cảm thấy tình cha con đã cạn kiệt.
Có lẽ vì day dứt với người mẹ quá cố của cô, trước khi qua đời, ông cụ đã trao toàn bộ tài sản còn lại cho Tần Duyệt Ninh.
Mãi đến gần đây, Tần Hạo Dương mới phát hiện ra toàn bộ tài sản của nhà họ Tần đều được đứng tên Tần Duyệt Ninh.
Vì khao khát chiếm đoạt số tài sản đó, hắn đành phải giả vờ làm một người cha hiền từ trong suốt thời gian qua.
Có lẽ vì thiếu thốn tình thương của cha từ thuở nhỏ, Tần Duyệt Ninh trước kia chỉ cần nghe vài lời đường mật là đã bị lừa gạt giao nộp hết tài sản.
“Ninh Ninh, cha là cha ruột của con, để cha giữ giùm con rồi sau này cũng sẽ để lại cho con thôi. Chỉ cần con giao ra, cha hứa sẽ bù đắp mọi thiếu sót đối với con.”
Tần Hạo Dương nói ra những lời vô cùng chân thành tha thiết, nhưng đối với Tần Duyệt Ninh hiện tại, người đã nắm rõ cốt truyện, những lời này chẳng có chút tác dụng nào.
Nếu hôm nay cô giao tài sản, ngày mai mẹ kế sẽ lập tức tống cổ cô xuống nông thôn.
Nhưng nếu cứ khăng khăng cự tuyệt ngay lúc này, e rằng kết cục cũng chẳng tốt đẹp gì. Dù sao hiện tại cô đang thế cô lực bạc, không thể nào đối đầu với cả nhà bọn họ.
Tần Duyệt Ninh trầm ngâm suy xét một lát rồi quyết định kéo dài thời gian.
“Cha, không phải con không muốn đưa, mà là lúc đó ông nội chỉ chỉ cho con chỗ cất đồ chứ không đưa chìa khóa.”
“Sao có thể như vậy được? Sao ông ấy lại không đưa chìa khóa cho con chứ?” Tần Hạo Dương lớn tiếng chất vấn.
“Cha, con nói thật mà. Nhưng có lẽ ông nội để chìa khóa ở căn nhà cũ, hay là ngày mai con quay về đó tìm thử xem sao?” Cô nhẹ nhàng đề nghị.
Năm đó, vì quyết tâm cưới Vương Huệ Mẫn, Tần Hạo Dương đã bị ông cụ đuổi khỏi căn nhà cũ, đồng thời dặn dò rõ ràng: “Không được quay về nếu không có sự cho phép của ta.”
Dù ông cụ đã qua đời hơn một tháng, nhưng hắn vẫn không dám tự tiện bước vào căn nhà cũ đó.
Tần Hạo Dương cũng từng tìm cách về đó, nhưng lần nào cũng bị quản gia Lý chặn lại ở cổng.
Quản gia Lý đã theo ông cụ từ thời trẻ, lăn lộn trên thương trường nửa đời người, nên tình cảm dành cho cụ Tần đã vượt xa mối quan hệ chủ tớ thông thường. Trong nhà họ Tần, ngoài ông cụ ra, chỉ có quản gia Lý là có tiếng nói.
Tần Hạo Dương là con ruột nhưng cũng không dám quá ngang ngược trước mặt quản gia Lý.
Vì vậy, nghe Tần Duyệt Ninh nói vậy, dù không cam lòng, hắn cũng đành gật đầu đồng ý.
“Được, Ninh Ninh, ngày mai con nhớ tìm cho kỹ càng nhé.”
“Cha, hay là bây giờ con về nhà cũ tìm luôn đi ạ.”
Ban đầu cô sống ở đó, chính vì Tần Hạo Dương muốn chiếm đoạt tài sản nên mới dùng chiêu tình cảm dụ dỗ cô rời khỏi căn nhà cũ.
“Ninh Ninh, trời cũng đã tối rồi, hay là để mai Thanh Thanh và Hạo Nam đi cùng con nhé!”
Tần Hạo Dương tốn bao công sức mới dụ được Tần Duyệt Ninh rời khỏi nhà cũ, dĩ nhiên không muốn để cô quay lại đó một mình.
Tần Duyệt Ninh khẽ chau mày, ngập ngừng đáp lời: “Cha, lúc còn sống ông nội từng dặn không cho hai người họ đến nhà cũ. Dù có đi cùng con thì chắc chắn ông Lý cũng sẽ không cho họ vào.”
“Không sao, nếu ngày mai con dẫn họ theo thì chú Lý sẽ không ngăn cản đâu.”
Thấy thái độ của cha ruột không cho phép phản bác, Tần Duyệt Ninh bèn cụp mắt, nhẹ giọng đáp lại.
“Vâng, được ạ.”
Tần Hạo Dương thấy cô đồng ý, ánh mắt lập tức lộ rõ vẻ đắc ý.
Hừ, ông cụ Tần không để lại tài sản cho hắn thì đã sao. Chỉ cần buông vài lời ngon ngọt dụ dỗ đứa con gái này, cuối cùng đống của cải ấy cũng sẽ rơi vào tay hắn mà thôi.
“Tối nay con ngủ cùng Thanh Thanh nhé! Hai chị em nhân cơ hội này vun đắp tình cảm một chút.”
Nói xong, hắn liếc mắt ra hiệu cho Tần Duyệt Thanh đang đứng cạnh đó.