Hệ thống Vạn Người Ghét: "Đương nhiên tồn tại, là do tôi sắp đặt. Có thể tra ra được ghi chép. Nhưng cô không lấy được tiền đâu. Số tiền này chỉ có thể dùng làm phần thưởng cho cô thôi."
Không thừa kế được tài sản, Tô Tầm cũng không hỏi nhiều nữa. Chỉ cảm thán hệ thống này làm việc cũng khá đáng tin cậy.
Cô tiếp tục đọc.
Người thân ở nước ngoài đã qua đời, chỉ là một tấm bình phong, về cơ bản không cần quan tâm nhiều, nhưng người thân trong nước thì khác. Dù sao Tô Tầm cũng về nước nhận họ hàng, nếu vượt ngàn dặm xa xôi trở về mà không đến nhận họ hàng thì dễ bị nghi ngờ. Cho nên màn kịch này phải diễn một chút.
Người thân trong nước của cô là gia đình bác họ cả.
Bác họ cả Tô Tiến Sơn, là con trai của Tô Phúc Điền, anh trai của Tô Phúc Sinh.
Tài liệu cho thấy, ông bác cả Tô Phúc Điền năm đó cả nhà bán mình làm nô cho nhà địa chủ họ Hoắc. Tô Tiến Sơn học được vài chữ ở nhà địa chủ họ Hoắc, cho nên sau khi đất nước thành lập thì trở thành cán bộ đại đội, sau này còn dựa vào bản lĩnh mà làm đội trưởng đội sản xuất.
Sau đó, Tô Tiến Sơn kết hôn với Cát Hồng Hoa, một người chạy nạn đến đây. Sau khi kết hôn, họ sinh được hai trai một gái, tên là Tô Hướng Đông, Tô Hướng Nam và Tô Bảo Linh.
Anh họ cả Tô Hướng Đông đã kết hôn, vợ là Lý Xuân Lan, con gái của bí thư chi bộ thôn bên. Hai người có một con gái tên là Tô Phán Phán.
Giới thiệu bối cảnh đến đây là hết.
"Thế là xong rồi à? Tính cách, đặc điểm nhân vật đâu? Sau này còn phải chung sống, biết người biết ta, tôi mới biết dùng cách gì để đối xử với họ chứ."
Hệ thống Vạn Người Ghét nói: [Ký chủ, tôi thấy cần phải nhắc nhở cô, họ chỉ là công cụ để xác minh thân phận của cô, cô không nên tiếp xúc quá nhiều với họ.]
Tô Tầm tò mò: "Tại sao?"
"Bởi vì gia đình này không phải người tốt, thường gọi là cực phẩm, kết cục cuối cùng là pháo hôi."
Tô Tầm: ...
Im lặng một lát, cô thăm dò hỏi: "Vậy... chúng ta đang ở trong một câu chuyện à?"
"Đương nhiên không phải, một câu chuyện không thể chống đỡ cả một thế giới được. Đây là thế giới được tạo thành từ nhiều câu chuyện, và những người thân này của cô chỉ là nhân vật phản diện cực phẩm trong một câu chuyện mà thôi. Xét theo tình tiết truyện, họ đều không phải người tốt. Ví dụ như bác cả của cô, Tô Tiến Sơn, người vốn xảo quyệt, tên thật là Tô Kim Sơn, để lấy lòng cấp trên, đã đổi chữ Kim thành chữ Tiến mang ý nghĩa tiến bộ. Ông ta khéo ăn nói, giỏi giao tiếp, vì vậy mới trở thành đội trưởng đội sản xuất."
Tô Tầm phản bác: "Đây rõ ràng là có chí tiến thủ!"
Hệ thống Vạn Người Ghét: "Ông ta thiên vị người thân, quá nuông chiều con gái, dung túng con gái lấy công việc tốt ở đội sản xuất để dụ dỗ thanh niên trí thức thành phố."
Tô Tầm: "..."
Điều này quả thật rất vô đạo đức, nhưng nếu dùng một công việc để đổi lấy một đối tượng mình vừa ý... Tô Tầm cảm thấy mình cũng không thể làm người tốt chính trực được.
Đôi khi chính cô cũng ảo tưởng, ngày nào đó mình có tiền, trở thành tổng tài bá đạo... chắc chắn cũng không thể để bản thân chịu thiệt được!
Hệ thống Vạn Người Ghét tiếp tục: "Bà bác cả của cô, chua ngoa đanh đá, chửi cả làng không ai địch nổi."
Tô Tầm nghĩ, cái này cũng không xấu. Chửi người ta còn hơn bị người ta chửi chứ.