Tiểu Thư Nhà Tài Phiệt Những Năm 80

Chương 35 Cái đùi này nhất định phải ôm cho chặt!

Trước Sau

break

Tô Tầm không có nhiều lòng trắc ẩn dư thừa đến mức phải lãng phí cảm xúc cho những chuyện chưa xảy ra.

Ngược lại, cô còn thấy rằng, nếu không có cô xen vào mà nhà họ Tô đã thảm như vậy, thì sau này khi cô coi họ là công cụ, cũng không cần bận tâm quá nhiều. Ít nhất, sau khi cô xen vào, chắc chắn họ sẽ không thảm hơn nguyên tác.

Dù sẽ đắc tội rất nhiều người, danh tiếng càng thối, kẻ thù cũng càng nhiều nhưng càng bị ghét thì cô sẽ càng không thiếu tiền xài. Quá hạnh phúc rồi còn gì.

Cả nhà họ Tô không biết kết cục của cả nhà mình thê thảm đến nhường nào. Hiện tại, cả nhà đều đang chìm đắm trong hạnh phúc, trời đã tối rồi mà ai nấy đều tỉnh táo không ngủ được.

Gia đình vốn rách nát tả tơi, đột nhiên lại mọc ra một người họ hàng từ nước ngoài, khiến người ta cảm thấy cứ như đang nằm mơ. Dù nói thế nào thì người thân có bản lĩnh là chuyện của người ta, nhưng chẳng phải nhà mình cũng có thêm một con đường sao?

Họ hàng nhà mình đấy, là ở nước ngoài cơ đấy!

Chỉ cần nghĩ thôi là Cát Hồng Hoa nằm mơ cũng phải cười ra tiếng. Sáng sớm vừa thức dậy đã kéo Tô Tiến Sơn hỏi: “Ông nói xem người thân bên nhà chú Hai bao giờ thì về nhỉ, tôi đang tính không biết có nên mua sẵn ít pháo không?”

Tô Tiến Sơn: ...

Về chuyện này, người vui nhất trong nhà họ Tô dĩ nhiên là Tô Tiến Sơn. Không chỉ vì nhà họ Tô có thêm một mối họ hàng, mà còn vì chú Hai của ông mấy chục năm qua vẫn còn sống, không chết trong loạn lạc. Lần sau đi tảo mộ nói với cha, chắc là ông cụ mừng lắm.

Thế nhưng ngủ một giấc dậy, Tô Tiến Sơn lại thấy có lẽ họ đang nghĩ mọi chuyện quá đơn giản: “Chú Hai có còn sống hay không cũng chưa biết, người về lần này là cháu gái của chú ấy. Mình đừng ôm kỳ vọng quá lớn.”

“Chẳng lẽ họ không nhận nhà mình sao?” Cát Hồng Hoa hỏi. Đánh gãy xương còn liền gân, sao có thể không nhận họ hàng được chứ?

Tô Tiến Sơn nói: “Bà nghĩ xem, người ta lớn lên ở nước ngoài, chưa từng gặp mình, cũng chẳng có tình cảm gì. Có khi chỉ về xem quê quán cho chú Hai, rồi lại đi ngay. Chẳng lẽ mình còn cản người ta không cho đi à?”

Lần này đến lượt Cát Hồng Hoa ngẩn ra.

Chẳng lẽ họ vui mừng uổng công một phen sao?

Nhìn dáng vẻ thất vọng của bà vợ già, Tô Tiến Sơn cũng không nỡ, nhưng nói rõ từ bây giờ vẫn hơn là để kỳ vọng càng lớn rồi thất vọng càng nhiều.

Ông còn chưa kịp an ủi thì Cát Hồng Hoa đột nhiên vỗ tay một cái: “Tôi không tin! Mình tiếp đãi đàng hoàng, dỗ dành cho tốt, chẳng lẽ con bé thật sự nhẫn tâm phủi mông đi luôn hay sao?”

Nói xong liền bật dậy khỏi giường: “Không được, tôi phải đi nói với đám trẻ. Đợi cháu gái chú Hai về, nhà mình nhất định phải tiếp đãi cho thật tử tế!”

Tô Tiến Sơn: ...

Bàn chuyện này đâu chỉ có hai vợ chồng họ. Gần như suốt đêm qua, cả nhà họ Tô chẳng ai ngủ được.

Đặc biệt là Lý Xuân Lan. Hôm qua giận dữ từ nhà mẹ đẻ về, vừa vào đến đầu thôn đã có người chủ động bắt chuyện. Người đó nói chú Hai của ba chồng cô ra nước ngoài kiếm được nhiều tiền, còn sắp về nhận họ hàng, dẫn cả nhà đi nước ngoài làm giàu.

Lúc đó cô còn tưởng người ta trêu mình, liếc mắt một cái thật dài rồi chẳng buồn để ý.

Đến khi về tới nhà, thấy cả nhà đều có mặt, chồng cô là Tô Hướng Đông tự mình xác nhận tin này, cô mới tin đúng là có một cái bánh lớn từ trên trời rơi xuống.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc