Tiểu Thư Nhà Tài Phiệt Những Năm 80

Chương 21 Người nhà họ Tô

Trước Sau

break

Nghe Tô Hướng Nam lải nhải, mày Tô Hướng Đông càng nhíu chặt, cảm thấy nhà mình đúng là nghèo.

Từng là tráng đinh nổi tiếng trong làng, luôn kiếm được nhiều công điểm nhất, giờ nhà lại sống kém hơn người khác, trong lòng anh rất khó chịu.

“Chị dâu em nói rồi, lần này về nhà mẹ đẻ sẽ hỏi giúp, xem có thể tìm cho anh việc khiêng vác gì để kiếm tiền không. Giờ mấy làng cùng xây trường tiểu học, chắc cần người khiêng gạch. Trấn cũng sắp sửa đường lên huyện, làng mình cũng đang sắp xếp người đi làm. Lưu Tam Căn không sắp xếp cho anh, thì xem bên nhà ba vợ có giúp được không.” Ba vợ anh là Lý Hữu Đức, cũng là bí thư thôn Lý Gia.

Tô Hướng Nam lại không mấy lạc quan. Mấy năm nay nhà họ Lý không qua lại với nhà mình.

Hơn nữa, dù có đi làm việc nặng, kiếm được bao nhiêu tiền chứ?

Hắn vẫn phải tự nghĩ một con đường kiếm tiền. Không thì nhà này bao giờ mới khá lên được?

Thấy vẻ mặt lo lắng của thằng hai, Tô Hướng Đông chỉ cảm thấy nó hay nghĩ nhiều. Thằng hai từ nhỏ đã lắm tâm tư, thích suy nghĩ lung tung.

“Đừng nghĩ nhiều nữa, chờ tin của chị dâu em đi. À đúng rồi, chị dâu nói sẽ mang thịt về cho anh ăn đấy. Ha ha.”

Tô Hướng Nam: ...

Anh cả, ăn cơm mềm mà anh cũng vui thế à?

...

Thôn Lý Gia, trong bếp nhà bí thư thôn Lý Hữu Đức, Lý Xuân Lan đang ăn đến miệng đầy mỡ. Vừa ăn vừa nhét cho con gái Tô Phán Phán. Đứa trẻ sáu tuổi nhưng người thì bé xíu, lúc này bé ăn đến phồng cả má, vừa ăn vừa cười: “Mẹ ơi, ngon quá!”

“Chứ sao, đây là thịt mà.” Lý Xuân Lan vừa nói, trong lòng vừa lẩm bẩm. Ba cô ngày nào cũng than nghèo, vậy mà tổ chức tiệc tròn tuổi cho cháu đích tôn thì không tiếc tay, không chỉ bày sáu mâm, món ăn còn phong phú thế này, có gà có thịt.

Đừng tưởng cô không biết, tiền của thằng ba đều do vợ nó giữ, tiền làm tiệc này đều là ba cô bỏ ra.

Thiên vị đến mức vô lý.

Mỗi lần cô lấy chút kim chỉ lặt vặt từ nhà mẹ đẻ đều bị nói là phá của, ăn cây táo rào cây sung. Thế làm tiệc cho cháu, cho người ngoài ăn ngon như vậy thì không gọi là phá của sao?

Hừ, còn không cho cô lên mâm, bắt cô ở bếp trông lửa. Được thôi, cô cũng chẳng khách sáo, ăn cứ ăn uống cứ uống, còn gắp thịt cho vào cái bát sứ to cô mang theo.

Ăn no uống đủ, lại gói mang theo ít đồ ăn, cô mới rảnh rỗi ghé mắt qua khe cửa sổ bếp xem náo nhiệt bên ngoài.

Chỉ thấy ba cô Lý Hữu Đức, đang ngồi ở vị trí chủ nhà trong sân, tiếp nhận lời chúc tụng của mọi người.

Khuôn mặt già nua cười đến nở đầy nếp như hoa cúc.

Lúc này Lý Hữu Đức còn chưa biết mình bị con gái ghét bỏ. Ông đang mời mọi người ăn uống: “Đừng khách sáo, mọi người cứ ăn uống cho vui.”

Hôm nay con trai phải đi họp huyện cùng lãnh đạo, ông đương nhiên phải chống đỡ bữa tiệc này.

Hôm nay Lý Hữu Đức thật sự rất vui, vì cháu đích tôn nhà họ Lý tròn một tuổi rồi. Không dễ dàng gì, thật sự không dễ dàng.

Cả đời Lý Hữu Đức có hai con gái một con trai. Hai con gái cưới sớm, chỉ có con trai sau khi đi bộ đội về thì ít ở nhà, mãi chưa kết hôn, đến khi chuyển ngành về làm việc ở trấn mới cưới vợ. Kết hôn cũng muộn hơn người khác.

Khó khăn lắm mới cưới được vợ, vậy mà quan hệ với con dâu lại không tốt, may mà chẳng biết sao con dâu lại thông suốt.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc