Thu vàng năm 1982, Quốc khánh vừa qua chưa đầy hai ngày, thành phố Đông Châu vẫn còn phảng phất không khí lễ hội. Cửa tiệm cơm quốc doanh lâu đời của địa phương vẫn treo bảng ưu đãi ngày lễ, mỗi bàn được tặng một đĩa củ cải cay.
Vì đang là giờ cơm trưa nên lúc này trong tiệm rất đông khách.
Tiệm có ba ô cửa phục vụ, mỗi ô có một nhân viên. Nhân viên phục vụ vừa sốt ruột hét gọi người đến bê món, vừa quay sang báo thực đơn mới cho đầu bếp phía sau.
Nhìn hàng người dài dằng dặc trước mặt, cô nhân viên phục vụ càng thấy bực bội.
Nếu không phải quán có quy định không được nổi nóng với khách, chắc cô ta đã chửi ầm lên rồi.
Vội cái gì mà vội chứ, không thể nào lựa giờ khác đến được à? Nhất định phải làm người ta mệt chết hay sao! Từ lúc bắt đầu nghỉ lễ đến giờ, chẳng lúc nào được ngơi tay. Chỉ vì một đĩa củ cải mà ai cũng đổ xô đến ăn.
Mấy người khách đang xếp hàng thì chẳng mấy để tâm đến vẻ mặt khó chịu của nhân viên phục vụ, họ quen rồi. Được ăn ngon thì chịu chút bực dọc có sao đâu? Có những món ngon, e là có tiền cũng chẳng mua được. Mấy năm trước, người ta có sủi cảo bột mì hảo hạng cũng chẳng thèm mang ra bán đâu. Bây giờ vật tư dồi dào hơn rồi, ăn cơm còn được tặng thêm món phụ.
Nhưng đồ ăn ở đây cũng không hề rẻ. Nếu không phải vì muốn góp vui, chắc họ cũng chẳng nỡ bỏ tiền ra ăn.
Gọi thêm hai ba món là bay mất một phần ba tháng lương của một công nhân bình thường, đủ cho cả nhà sống nửa tháng rồi.
"Rẻ quá đi mất!" Đứng cạnh ô phục vụ, Tô Tầm nhìn chằm chằm vào bảng đen ghi thực đơn, không kìm được mà cảm thán.
Sa lát tôm 3,4 đồng.
Thịt bò nguội 0,9 đồng.
Cá sốt chua ngọt 1,3 đồng.
...
Vừa xem thực đơn vừa nhẩm tính, mười đồng là đủ một bữa thịnh soạn rồi. Có cá, có thịt, có tôm, có cua, chuyện này mà ở quá khứ, ai mà tin nổi?
Vậy mà bây giờ nó lại lồ lộ ngay trước mắt Tô Tầm.
Dĩ nhiên, thu nhập thời này cũng không cao. Suy nghĩ "rẻ" này của Tô Tầm chỉ là so với khối tài sản trước kia của cô mà thôi.
[Haiz... giá mà mang được số tiền kiếm được trước đây đến thời này tiêu thì tốt biết mấy.]
Nhưng Tô Tầm sờ túi, đừng nói mười đồng, một hào cũng không có.
Khóe miệng Tô Tầm nhếch lên một nụ cười gượng gạo. Ai mà thê thảm như cô chứ? Xuyên không thì thôi đi, lại còn xuyên cả người. Xuyên cả người đã đành, lại còn không một xu dính túi.
[Ký chủ, cô sao vậy?] Một giọng nói trẻ con máy móc vang lên.
Ồ, còn có một hệ thống nữa. Tô Tầm cong môi, đáp lại trong đầu: [Không có gì, tôi đói, nhưng không có tiền.]
[Ồ, vậy cô mau làm cho người khác ghét cô đi. Chỉ cần cô khiến một người ghét mình là nhận được phần thưởng một trăm đô la đấy.]
Tô Tầm: ...
Có ai gặp phải hệ thống kỳ quái thế này không, không bắt cô làm việc tốt mà lại bắt cô đi làm người khác ghét.
Chỉ cần có người ghét cô, cô sẽ nhận được phần thưởng.
Mỗi một người ghét, thưởng một trăm đô la. Sở dĩ thưởng đô la là vì thân phận hiện tại của Tô Tầm là một Hoa kiều về nước.
Nhưng phần thưởng này cũng không đơn giản như vậy, mà có yêu cầu.
Đầu tiên là, trong vòng ba năm phải đạt được thành tựu Vạn Người Ghét, đúng như tên gọi, mỗi người chỉ có thể đóng góp một điểm ghét, không được lặp lại. Phải tích đủ mười nghìn điểm ghét. Điều này cũng là để ngăn Tô Tầm lười biếng. Nếu không đạt được, Tô Tầm sẽ bị đưa về thế giới cũ. Nếu đạt được, Tô Tầm có thể chọn quay về hoặc ở lại. Tóm lại là được tự do.