Lúc ban đầu quen biết Mạc Ngu, cô vẫn là một đóa hoa xinh đẹp được nuôi dưỡng trong nhà kính, là nàng ŧıểυ thư cành vàng lá ngọc, bị nuông chiều đến mức vừa bướng bỉnh lại tùy hứng, ngạo mạn đến nỗi không để bất luận kẻ nào vào trong mắt.
Trước khi anh nhận tổ quy tông, Mạc Ngu thậm chí còn không nhìn anh một lần.
Nhiều năm về sau, đóa hoa mà nhà họ Mạc tỉ mỉ nuôi dưỡng nhiều năm giờ đây đã trở thành tuyệt sắc giai nhân được mọi thiếu nữ trong thành phố hâm mộ, là đoá hoa kiều diễm lay động trong gió, xinh đẹp không gì sánh được.
Chỉ là cô nở rộ quá đẹp, đàn ông ngoài gia tộc đều muốn hái, đàn ông trong gia tộc đều muốn giẫm đạp, đại gia tộc phân tranh quá sớm đã hao mòn hết sức sống của cô.
Người trước mắt trần như nhộng, da thịt trắng nõn như tuyết rơi trên cành sen vào mùa đông giá rét, rất có thể sẽ héo úa phai tàn dưới thân anh.
Mạc Ngu không nhìn thấy dục vọng trong đáy mắt Phương Chu, lại nghe thấy anh nói: "Tôi không hận cô."
"Vậy sao?"
Mạc Ngu nhắm mắt cười mỉa, máu trên mặt nhanh chóng rút đi khiến cả khuôn mặt cô càng thêm tái nhợt.
"Với địa vị hiện tại của gia chủ, quả thật không đáng hận tôi."
Sắc mặt của Phương Chu bình thản: "Lát nữa sẽ có bác sĩ đến đây, bọn họ cam đoan có thể khiến cô tồn tại tới ngày hôn lễ... Tiểu thư Mạc, tôi sẽ không tự mình làm nhục cô."
Mạc Ngu cảm nhận được sự châm chọc vô tình trong lời nói của anh.
Anh vẫn gọi cô là tiểu thư Mạc giống hệt như năm đó.
Thật nực cười... đó là dòng họ duy nhất mà cô nhớ từ khi còn bé, nhưng nó lại không thuộc về cô.
Phương Chu không muốn nhiều lời, thu súng vào trong bao, ném cổ tay cô ra, đứng dậy muốn rời đi.
Mạc Ngu lại đột nhiên mở to hai mắt.
Đôi mắt màu nâu lóe lên ánh sáng mờ nhạt, tầm nhìn đảo lộn, cô đưa tay túm cả người anh lên mép giường, sau đó ngồi dậy đè lên người anh.
Túi văn kiện trên bàn bị hành động này của cô thổi qua một bên.
Bên trong rơi xuống một tấm ảnh mỏng cùng hai trang tư liệu, đó là tư liệu về người chồng mà Phương Chu đã "tỉ mỉ tìm kiếm" cho cô.
"Người chồng sắp cưới" của cô năm nay đã 50 tuổi, xây dựng sự nghiệp từ việc làm nhà thầu, hiện tai đang làm chủ tịch của một công ty vật liệu xây dựng ở Ngô Dương, cũng chính là công ty đang chiếm lĩnh mọi đơn đặt hàng sắt thép của tất cả các công trình dự án của một vùng Ngô Dương rộng lớn.
Công ty của ông ta cũng không phải là đã lớn đến mức có thể ȶᏂασ túng thị trường một cách hợp pháp, mà do người này tàn nhẫn độc ác, không việc ác nào không làm, việc làm ăn nếu hơi không thuận lợi một chút, ông ta liền trói người khác đến thi hành cực hình để khiến người đó khuất phục.