Xa Dũng, ngụ ý chính là không biết liêm sỉ? Bạch Biên Sương mém chút cười ra tiếng, đừng nói, trước kia nàng cũng không cảm thấy phong hào Xa Dũng hầu có cái gì kỳ quái, hôm nay nghe Diệp Thiên giải thích như thế, thật đúng là quái dị, lúc trước Hoàng Thượng ban cái phong hào không phải là cố ý trào phúng đấy chứ?
(*) Thực ra phong hào của cha An Hữu Trân là "远勇" Chuyển qua Hán Việt thì phải để là "Viễn Dũng", nhưng mà cứ thích dịch thẳng thành "Xa" cho thân thiện dễ hiểu, dù gì "Viễn" cũng ở đây cũng có nghĩa là "Xa"
Bên cạnh lại có mấy cái cô nương khác nở nụ cười, ba người ở đây tranh cãi, giọng của An Hữu Trân lại rất lớn, đã sớm hấp dẫn sự chú ý của mọi người, ai có gan lớn lớn một chút, tò mò hiếu kì, liền bu lại xem náo nhiệt, nghe được Diệp Thiên giải thích phong hào của Xa Dũng hầu, vừa cảm thấy mới mẻ vừa buồn cười, "Ha ha, có người phong hào là "Không biết liêm sỉ", thật sự là quá có ý tứ mà, ta còn là lần đầu tiên nghe được đó!" Xa Dũng hầu là sau khi Ngọc phi phong phi nhập cung rồi mới được Hoàng Thượng ban cho tước vị, một điểm thế gia nội tình cũng không có, lại là từ Kê Châu đến, ở kinh đô cũng không có căn cơ gì, nhóm tôn thất huân quý ở kinh đô đều không coi trọng hắn, An Hữu Trân ở trong giới quý nữ kinh đô cũng không có bao nhiêu mặt mũi.
"Ngươi! Các ngươi... các ngươi khi dễ người khác!" Mặt An Hữu Trân đỏ rần tới tận mang tai, nước mắt đảo quanh trong hốc mắt, nàng muốn cãi lại, nhưng lại không biết nên nói cái gì cho đúng, thấy mấy vị cô nương đang vây quanh đều đang cười nhạo mình, lập tức không tiếp tục nhẫn nhịn được nữa, đẩy đám người ra, nhanh chóng chạy biến đi mất.
Mặc dù Bạch Biên Sương thân là chủ nhân, nhưng cũng không muốn đi qua đó an ủi nàng, thấp giọng cười nói: "Thật không biết ban đầu Hoàng Thượng nghĩ thế nào nữa?"
Diệp Thiên cười cười, không có lên tiếng. Nghĩ thế nào? Cho dù Hoàng Thượng có ham thích mỹ nhân, thấy qua Ngọc phi liền muốn cướp đi, nhưng đoán chừng đối với hành vi chủ động đem muội muội vừa mới tân hôn bán cho mình của Xa Dũng hầu cũng rất xem thường, cho nên mới cố ý ban cho cái phong hào này đi, nếu không, hắn một tên bán muội cầu vinh, chỗ nào xứng với chữ "Dũng"?
Rời khỏi Vinh An bá phủ, Diệp Thiên cũng không đem chuyện phát sinh xung đột với An Hữu Trân để ở trong lòng, nơi đông đúc tự nhiên có nhiều chuyện, nàng và ba người tỷ tỷ cùng chung sống nhiều năm, còn không có một người có quan hệ tốt đây này.
Hoàng Thượng nghe nói lại chuyện này, ha ha vui vẻ cười sảng khoái, nàng dâu này của lão tứ xem ra còn rất thông minh, cái phong hào này cũng đã không ít năm rồi, đây là lần đầu tiên có người đoán được ý tứ thật sự của hắn. Lúc trước Ngọc phi ở cùng hắn, cả ngày lấy nước mắt rửa mặt, lòng hắn đau mỹ nhân, lại không nỡ thả nàng đi. Hắn xem thường chuyện ca ca của Ngọc phi bán muội cầu vinh, lại có ý muốn trút giận thay cho Ngọc phi, cho nên cố ý dùng một phong hào như thế, lúc trước cũng không có ai cảm thấy có gì không thích hợp, không nghĩ tới hôm nay lạ bị nàng dâu của lão tứ lý giải rõ ràng. Hắn nhớ mang máng người cùng lão tứ định thân chính là tiểu nha đầu béo béo tròn tròn, không nghĩ tới lại thú vị như thế, hôm nào có thời gian cũng phải để lão tứ đem con dâu nhỏ này đến cho hắn gặp một lần mới được.
Chuyện giữa Diệp Thiên và An Hữu Trân chẳng qua cũng là chút tranh cãi vặt vãnh trong giới quý nữ thôi, không có bao nhiêu người để ý, rất nhanh sau đó, kinh đô liền phát sinh một chuyện kiến người ta vô cùng chú ý quan tâm: Hoàng thái nữ của Nữ La Quốc muốn đến Đại Tề!
Ngày Hoàng thái nữ vào thành, rất nhiều người đều ra đường xem náo nhiệt, Đại Tề là đất nước nam tôn nữ ti, nam nhân có thể có thê thiếp thành đàn, mọi người rất khó tưởng tượng ra Nữ La quốc là cái bộ dáng gì, nghe nói Hoàng đế là nữ nhân, hoàng vị của nàng cũng sẽ truyền lại cho nữ nhi, ở Đại Tề là Hoàng thái tử, còn ở Nữ La quốc lại là Hoàng thái nữ.
Diệp Thiên không đi ra cổng thành xem náo nhiệt, trời lạnh như vậy, nàng có bị ngốc mới có thể chạy ra ngoài đông lạnh người chỉ để chờ nhìn một cỗ xe ngựa sang trọng chạy ngang qua, vị Hoàng thái nữ nhất định là sẽ khoan khoái, thoải mái mà ngồi trong xe ngựa, mọi người cũng chỉ có thể nhìn thấy nghi trượng của nàng ta mà thôi, nàng mới không dại gì bon chen ra đó đâu.
Tế Bình hầu phủ không có ai hứng thú với chuyện Hoàng thái nữ đến Đại Tề, dù sao thì cũng chẳng có quan hệ gì với mình cả, không nghĩ tới, việc này lại đột nhiên nhấc lên quan hệ to lớn với Tế Bình hầu phủ, qua một buổi trưa, bỗng nhiên một đạo thánh chỉ được đưa đến Hầu phủ, nói là Hoàng thái nữ muốn ở Tế Bình hầu phủ, làm cho bọn họ tranh thủ thời gian cho thu thập một sân viện rộng rãi thoải mái để nghênh tiếp nàng. Không chỉ có như thế, Hoàng Thượng còn hạ lệnh Hầu phủ định phải cố gắng chiêu đãi khách quý từ Nữa La quốc đến cho thật tốt, người một nhà đều phải tận tâm tận lực làm cho Hoàng thái nữ cảm thấy hài lòng, mặt khác, Diệp Lệ cũng phải tạm nghỉ ở quân doanh trở về nhà, trong thời gian Hoàng thái nữ ở lại Hầu phủ, an toàn của nàng sẽ do Diệp Lệ phụ trách.
"Nương!" Diệp Thiên chạy đến Tư Viễn đường mới phát hiện phụ thân cũng đang ở đây, "Cha, vì sao vị Hoàng thái nữ kia không ở Tứ Phương quán, mà lại muốn đến nhà chúng ta ở?" Nghe xong nội dung của thánh chỉ cảm giác của nàng liền không tốt, cái gì gọi là "người một nhà đều phải tận tâm tận lực làm cho Hoàng thái nữ cảm thấy hài lòng", nếu như vị Hoàng thái nữ là người được cưng chiều từ bé, quen thói ngang ngược vô lý, vậy thì trong nhà làm