Tiểu Sư Muội Hợp Hoan Tông Không Muốn Hái Hoa, Chỉ Muốn Phát Tài

Chương 7-1: Nữ chính vạn người mê thiện lương 

Trước Sau

break

Ngày hôm đó, Sư Hồ Hồ trở về tông môn, lập tức tuyên bố đã tìm được một mầm mống tốt, là hy vọng tương lai của Hợp Hoan Tông.

Mầm mống tốt quan trọng ở chất lượng chứ không phải số lượng, chỉ cần một người cũng đủ. Hợp Hoan Tông sắp nghênh đón đệ tử mới, chưởng môn vô cùng hài lòng, Sư Hồ Hồ cũng không cần ra ngoài chiêu mộ đệ tử mới nữa.

Sư Hồ Hồ là một cao thủ Nguyên Anh, dưới trướng có ba đệ tử thân truyền. Điều đáng nói là cả ba đều bị y dùng mị thuật và gương mặt chính trực của y mà lừa gạt gia nhập.

Ba đệ tử này gồm một kiếm tu, một đan tu, một khí tu. Đến khi biết mình đã gia nhập Hợp Hoan Tông, cả ba hối hận đến mức ruột gan đều xanh mét.

Nhưng đã đến rồi thì cũng chẳng còn cách nào rời đi, ba đệ tử thân truyền đành ở lại Hợp Hoan Tông, tiếp tục nghiên cứu chuyên ngành vốn có của mình. Kết quả là, Sư Hồ Hồ một thân huyễn thuật, mị thuật lại chẳng có ai kế thừa.

Hy vọng với sự gia nhập của tiểu sư muội, ba vị sư huynh này có thể thay đổi đôi chút.

Sư Hồ Hồ gọi đệ tử nhỏ tuổi nhất đến: "Ngạo Thiên, ngươi đi tham gia khảo nghiệm chiêu sinh của các tông môn, nhất định phải âm thầm bảo vệ tiểu sư muội tương lai của ngươi thật tốt."

Vốn dĩ muốn gọi cả ba đệ tử thân truyền đến, nhưng khảo nghiệm chiêu sinh chỉ có tu sĩ Luyện Khí Kỳ mới có thể tham gia, người phù hợp điều kiện chỉ có Long Ngạo Thiên.

Long Ngạo Thiên: "Sư tôn lại lừa gạt từ đâu đến một tiểu sư muội nữa vậy?"

Sư Hồ Hồ: "Tiểu sư muội của ngươi là tự nguyện gia nhập."

Trong ánh mắt Long Ngạo Thiên lộ ra một tia khinh thường: "Phải không, Ngạo Thiên không tin."

Sư Hồ Hồ: "..."

Nói chuyện với sư tôn có thể đừng dùng cái giọng điệu bá đạo cool ngầu này được không!

Long Ngạo Thiên: "Bảo vệ tiểu sư muội xong có thể rời tông không?"

"Không thể!!!" Sư Hồ Hồ giận dữ gầm lên sau đó hắng giọng, "Có tiểu sư muội rồi, sư tôn sẽ không ép ngươi và sư huynh học mị thuật nữa."

Bằng vào nhân cách và mị lực của tiểu sư muội các ngươi, đến lúc đó ba người không chỉ tích cực học tập mị thuật, mà học xong còn phải cảm tạ tiểu sư muội nữa đấy.

Ánh mắt Long Ngạo Thiên lập tức sáng lên, nhưng sau đó vẻ mặt trở nên ung dung, bình tĩnh: "Sư tôn yên tâm, Ngạo Thiên thề nhất định sẽ bảo vệ tiểu sư muội an toàn!

...

Ngày diễn ra khảo nghiệm chiêu sinh của tông môn, quảng trường người đông nghìn nghịt, chen chúc như sinh viên đại học tốt nghiệp phỏng vấn tìm việc.

Diệp Tịch Dao vừa nhai Huyền Thiết nghiến răng ken két, vừa trà trộn vào đám đông, cố gắng tỏ ra thật bình thường.

Hung thú thượng cổ Hống Hống đại nhân thì lại bướng bỉnh vô cùng, biến thành một cục lông xù, sống chết không chịu chui vào túi linh thú. Bất đắc dĩ, Diệp Tịch Dao đành tự tay may một chiếc túi đeo chéo, nhét nó vào trong đó, coi như mang theo bên mình.

Hống Hống bám chân trước vào mép túi đeo chéo, cái đầu lông xù ló ra ngoài, đôi mắt to tròn đảo qua đảo lại, hứng thú nhìn khắp nơi.

Một nữ tu vô tình bắt gặp cảnh này, thấy Hống Hống đáng yêu liền bước đến, mỉm cười lấy ra một miếng bánh linh thú đưa tới trước mặt nó.

Hống Hống ngẩng đầu, đôi mắt long lanh đầy mong đợi, miệng há to chờ được cho ăn, đầu lưỡi hồng hào hơi thè ra một chút, trông vô cùng ngoan ngoãn.

Diệp Tịch Dao từ xa nhìn thấy Ngọ An, sợ Ngọ An đến gây phiền phức, vội vàng dẫn Hống Hống trốn đến góc tường.

Hống Hống không ăn được bánh linh thú, vẻ mặt thối thối không vui.

Diệp Tịch Dao truyền âm nói: "Không được ăn đồ lung tung mà người lạ cho."

Hống Hống ngẩng đầu, vò vò tai thỏ, một khuôn mặt thối tha căng chặt: "Tại sao?"

"Nhỡ đâu trong thức ăn bỏ thuốc, ngươi bị bắt cóc thì sao? Nếu ngươi bị bắt cóc..." Diệp Tịch Dao muốn nói nếu Hống Hống bị bắt cóc thì tiền ăn mấy ngày nay chẳng phải phí công rồi.

Nhưng cân nhắc đến năng lực chịu đựng của nhóc con, Diệp Tịch Dao đành cắn răng bóp nát chút lương tâm còn sót lại, dịu giọng nói: "Tỷ tỷ sẽ đau lòng muốn chết."

Hống Hống quả nhiên rất vui vẻ, dù mặt vẫn giữ nguyên vẻ cau có, nhưng khóe miệng đã khẽ nhếch lên, cái đuôi lông xù cũng khe khẽ đong đưa.

 

break

Báo lỗi chương