Thanh Vân châu.
Đại hội Tông môn.
Phượng Khuynh Nhiễm bị tiếng ríu rít ồn ào bên tai làm cho đau đầu, một đám tiểu bối tương lai đều là đại nhân vật của giới tu tiên, vậy mà lúc nhỏ lại lắm mồm như thế này à?
Bỗng nhiên...
Phượng Khuynh Nhiễm cảm thấy có người đang kéo tay áo của nàng, cúi đầu nhìn xuống, là một tiểu loli đáng yêu. Tiểu loli dịu dàng mềm mại nói: “Tỷ tỷ, tỷ có muốn gia nhập Thiên Kiếm Tông không?”
Hử?
Phượng Khuynh Nhiễm sững người trong chớp mắt, chợt nhận ra người trước mắt này tất nhiên chính là nữ chính Tô Yên Nhiên.
Ba ngày trước, nàng vừa tỉnh dậy thì phát hiện bản thân đã xuyên vào sách, trở thành nữ phụ độc ác Phượng Khuynh Nhiễm.
Trong nguyên tác, Phượng Khuynh Nhiễm tham gia khảo hạch tông môn khi mười một tuổi, tư chất tầm thường nên bị loại. Tô Yên Nhiên lương thiện dùng đặc quyền của người đạt hạng nhất, đưa nàng ấy vào Thiên Kiếm Tông.
Nhưng sau khi gia nhập tông môn, nàng ấy chẳng những không biết cảm ơn mà còn bắt đầu oán hận nữ chính. Bề ngoài thì tình thâm như tỷ muội, thực chất lại luôn ngấm ngầm hãm hại Tô Yên Nhiên.
Thậm chí còn nhiều lần hạ độc nữ chính, suýt khiến nữ chính mất mạng.
Sau này những việc ấy bị bại lộ, nàng ấy vẫn không biết hối cải, lại còn câu kết với Ma tộc, tàn sát đồng môn. Cuối cùng khiến nữ chính không thể nhẫn nhịn, phế bỏ tu vi của nàng ấy, đuổi nàng ra khỏi Thiên Kiếm Tông.
Vừa bị đuổi khỏi tông môn, nàng ấy đã bị kẻ ái mộ nữ chính bắt giữ, giam vào ngục tối, chịu đủ mọi tra tấn dã man. Sau đó bọn chúng chặt đứt tứ chi của nàng ấy, móc linh căn, ném thi thể nàng ấy xuống sau núi làm mồi cho dã thú.
Kết cục có thể nói là vô cùng thê thảm, bởi vậy việc đầu tiên nàng làm sau khi xuyên vào sách chính là né tránh nữ chính trong khảo hạch tông môn. Ai ngờ nàng không đi tìm nữ chính mà nữ chính lại chủ động tìm đến nàng.
Nàng nghi ngờ Tô Yên Nhiên sinh năm con chó, nếu không sao cái mũi lại thính như thế?
“Tỷ tỷ, tỷ đừng lo lắng, muội là người đứng đầu kỳ khảo hạch lần này, có thể đưa thêm một người nhập môn. Tỷ tỷ có nguyện ý làm bạn với muội không?” Tô Yên Nhiên chờ mãi không thấy Phượng Khuynh Nhiễm lên tiếng, nên lại mở miệng.
Phượng Khuynh Nhiễm đảo mắt, lo lắng cái gì mà lo lắng, nàng căn bản không hề muốn vào Thiên Kiếm Tông.
Nàng là nữ phụ độc ác, theo nữ chính chẳng phải là đi làm đại oan hồn chắc chắn không thoát chết hay sao?
Phượng Khuynh Nhiễm cảm thấy vô cùng may mắn vì bản thân đã xuyên vào trước khi cốt truyện chính bắt đầu, có thể tự do lựa chọn con đường đi.
Tô Yên Nhiên thấy Phượng Khuynh Nhiễm không để ý gì tới mình, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức tối sầm lại, nhưng khi nhìn thấy chiếc vòng ngọc trên cổ tay Phượng Khuynh Nhiễm, nhớ lại mục đích của mình, nàng ta lại nở nụ cười: “Tỷ tỷ, sao tỷ lại không nói gì với muội?”
“Ta họ Phượng, ngươi họ Tô, lại còn lớn hơn ta một tháng.” Phượng Khuynh Nhiễm định rút tay áo khỏi tay Tô Yên Nhiên, nhưng phát hiện nàng ta lại càng nắm chặt hơn.
Tô Yên Nhiên chớp đôi mắt vô tội nhìn nàng: “Tỷ tỷ, có phải tỷ ghét ta không?”
Ọe!
Phượng Khuynh Nhiễm suýt chút nữa nôn ra, làm ơn đi, ngươi có thể đi hại người khác được không?
Phượng Khuynh Nhiễm vốn tưởng rằng thái độ của mình như vậy, chắc chắn Tô Yên Nhiên sẽ tự biết điều mà bỏ đi, ai ngờ nàng ta mặt dày như da trâu, cứ bám riết lấy, cố thuyết phục nàng vào Thiên Kiếm Tông.
Tô Yên Nhiên nghe thấy tiếng nàng nôn khan, biểu cảm có chút sững sờ, đôi mắt cụp xuống ánh lên vẻ âm độc. Phượng Khuynh Nhiễm đúng là không biết điều, dám sỉ nhục nàng ta như vậy. Đợi lấy được vòng ngọc rồi, nàng ta sẽ sai người Tô gia xử lý Phượng Khuynh Nhiễm.
“Ngươi dẹp ngay cái ý đó đi, ta tuyệt đối sẽ không theo ngươi vào Thiên Kiếm Tông đâu!” Phượng Khuynh Nhiễm mạnh mẽ giật tay áo về.
Trân trọng sinh mệnh, tránh xa nữ chính!
Nghĩ đến kết cục bi thảm của nguyên chủ trong sách, Phượng Khuynh Nhiễm lập tức sinh lòng lạnh lẽo với Tô Yên Nhiên.
Tô Yên Nhiên có thể tu thành đại đạo bằng bất kỳ cách nào, nhưng tuyệt đối không được đạp lên người vô tội để phi thăng.
Lúc nàng đọc cuốn sách này, đã thấy tam quan của nữ chính vô cùng méo mó, nàng cũng không hiểu nổi bản thân khi ấy sao lại cắn răng đọc hết một cuốn truyện thiếu não như vậy?
Đáng buồn thay, ngủ một giấc tỉnh dậy, bản thân nàng lại xuyên thành nữ phụ bi thảm trong truyện.
Ánh mắt Phượng Khuynh Nhiễm dần trở nên băng lãnh, nàng tuyệt đối sẽ không để mình trở thành công cụ tu tiên cho Tô Yên Nhiên. Cuộc đời của nàng, chỉ có thể do chính nàng làm chủ, kẻ khác đừng hòng nhúng tay vào!
“Vậy... tỷ tỷ có thể bán chiếc vòng ngọc trên tay cho muội được không? Muội rất thích nó. Chỉ cần tỷ đồng ý, muội sẽ đưa cho tỷ một trăm viên linh thạch hạ phẩm, thế nào?” Tô Yên Nhiên thấy nàng không ăn mềm, liền giở chiêu dụ dỗ.
Dù sao Phượng Khuynh Nhiễm trông có vẻ nghèo túng, nhất định rất cần linh thạch. Nàng ta đưa ra nhiều như vậy, chắc chắn đối phương sẽ đồng ý bán vòng ngọc.
Hơn nữa, nàng ta phải lấy được nó trước khi trưởng lão tới. Nếu để Phượng Khuynh Nhiễm rời đi cùng vòng ngọc, sau này sẽ khó mà đoạt được.
“Cút!” Một cơn giận dữ không hiểu từ đâu bốc lên trong lòng Phượng Khuynh Nhiễm, kẻ này thật sự khiến người ta buồn nôn!
Nàng thật sự không hiểu nổi, kẻ như vậy, sao có thể xứng làm nữ chính?
Lại còn là con gái của khí vận?
Trong sách từng viết, chiếc vòng ngọc trên tay Phượng Khuynh Nhiễm là vật duy nhất mẫu thân để lại cho nàng ấy. Nàng ấy chưa từng rời tay, cũng không hề biết chiếc vòng này là một không gian hư vô, bên trong cất giấu vô số thiên tài địa bảo.
Nhưng Tô Yên Nhiên chỉ liếc mắt đã nhìn ra vòng ngọc bất phàm, cố ý đưa Phượng Khuynh Nhiễm vào Thiên Kiếm Tông, sau đó dùng ơn nghĩa để ép nàng ấy đưa vòng.
Phượng Khuynh Nhiễm không đồng ý, nàng ta liền hạ dược, chờ Phượng Khuynh Nhiễm hôn mê thì đánh tráo vòng ngọc, hoàn thành khế ước.
Còn Phượng Khuynh Nhiễm, đến lúc chết vẫn không hề biết bí mật của chiếc vòng.
Nghĩ đến đây, hơi thở quanh người Phượng Khuynh Nhiễm lạnh lẽo hẳn đi. Nàng lạnh lùng nhìn chằm chằm Tô Yên Nhiên, trầm giọng nói: “Câu hỏi trước đó của ngươi, ta vẫn chưa trả lời. Giờ thì ta sẽ cho ngươi đáp án!”
“Ta rất ghét ngươi, thậm chí là căm hận! Nhìn cái bộ dạng giả vờ thanh thuần của ngươi, ta cảm thấy buồn nôn! Tô Yên Nhiên, tránh xa ta một chút, nếu không ta sợ bản thân sẽ không khống chế nổi mà giết chết ngươi!”