Vân Tự khẽ thở ra, nếu phân vị của Lư Tài nhân cao hơn một chút thì tốt rồi, nhưng Lư Tài nhân vừa tiến cung, muốn tăng phân vị trong thời gian ngắn e là không dễ.
Sắc đêm bên ngoài ngày càng tối, Vân Tự ép mình nhắm mắt nghỉ ngơi.
Thứ để nàng có thể dựa vào quá ít, cái nào cũng vô cùng quý giá, không cho phép nàng không trân trọng.
Hôm sau, giờ thỉnh an.
Lư Tài nhân hiếm khi không cần ai gọi, nàng ta dậy sớm. Vân Tự vừa vào trong điện thì Lư Tài nhân đã ngồi trước bàn trang điểm rồi, Vân Tự đi tới nhận lấy bút kẻ mày, vẽ hàng mày thanh tú cho nàng ta. Không thể không nói, hôm nay tinh thần của Lư Tài nhân vô cùng tốt.
Có lẽ có chuyện vui nên người cũng phấn chấn.
Lúc đến cung Khôn Ninh, mọi người đều đã đông đủ. Đức phi nương nương và Dung Chiêu nghi đang nói nói chuyện, một tay Dung Chiêu nghi chống cằm, vẻ mặt hờn dỗi, nhưng trông tinh thần có vẻ tốt hơn mấy ngày trước.
Dương Tiệp dư đến trễ, nàng ta mặc y phục màu san hô, đầu cài trâm ngọc vàng, đẹp đến mức khiến người ta hơi lóa mắt. Sau khi ngồi xuống, không đợi mọi người nói chuyện, Hoàng hậu nương nương đã đi ra, như thể đang cố ý ra ngay vào lúc này.
Thấy Dương Tiệp dư không nói cười, Lư Tài nhân bất mãn trề môi, ở nơi không ai chú ý, Tô Mỹ nhân nhẹ nhàng liếc nhìn nàng ta, trong mắt lóe lên một vài cảm xúc.
Không lâu sau là Tết Trung thu, Hoàng hậu nương nương giao một số việc, thời gian thỉnh an hôm nay lâu hơn mọi khi một chút.
Tiệc Trung thu tổ chức ở điện Thái Hòa, lúc nói đến đây, Hoàng hậu nhìn về phía Đức phi: “Năm nay vẫn phải phiền muội muội bận tâm giúp bổn cung rồi.”
Đức phi dịu dàng cười, khiêm tốn nói: “Nương nương tin tưởng, là điều thần thiếp nên làm.”
Lư Tài nhân hơi ngạc nhiên, đợi ra khỏi cung Khôn Ninh, nàng ta mới hỏi Vân Tự: “Lúc thỉnh an, lời nương nương nói là ý gì? Tiệc Trung thu trước đây đều do Đức phi nương nương làm sao?”
Tổ chức yến tiệc thì cũng không thiếu được Trung Tỉnh điện, Vân Tự quả thực cũng có chút hiểu biết về chuyện này, nàng nhìn xung quanh rồi mới khẽ nói: “Năm đầu tiên Hoàng thượng đăng cơ, Hoàng hậu nương nương bất cẩn sảy thai, tiệc Trung thu không thể tham gia. Nô tì nghe nói tiệc Trung thu năm đó là do Đức phi nương nương chủ trì.”
Nàng cẩn thận dùng từ nghe nói, bởi vì năm đầu tiên Hoàng thượng đăng cơ, nàng vẫn chưa được chọn tiến cung.
“Năm thứ hai, Hoàng hậu nương nương theo Thái hậu nương nương ra ngoài cung lễ Phật, không kịp hồi cung, nên cũng là Đức phi nương nương chủ trì.”
“Năm ngoái Hoàng hậu nương nương nhiễm phong hàn, Hoàng thượng bèn để Đức phi nương nương giúp đỡ việc tổ chức tiệc Trung thu.” Nói đến đây, Vân Tự gật đầu: “Tính ra thì sau khi Hoàng thượng đăng cơ, tiệc Trung thu mỗi năm đều do Đức phi nương nương phụ trách.”
Lư Tài nhân nghe hơi bối rối, những năm trước thì vẫn ổn, Hoàng hậu nương nương đều có điều bất tiện nên tiệc Trung thi do Đức phi nương nương làm, cũng có vẻ hợp lý.
Nhưng hôm nay nàng ta thấy Hoàng hậu nương nương hình như cũng không có gì không khỏe, sao vẫn giao cho Đức phi nương nương phụ trách chuyện này?
Trước đây ở nhà, Lư Tài nhân là đích nữ, trong ấn tượng của nàng ta, mẫu thân sẽ không để các thê thiếp có một nửa quyền quản gia của mình.
Cách làm của Hoàng hậu nương nương khiến nàng ta hơi bất ngờ.
Vân Tự nhận ra vẻ bối rối trên mặt Lư Tài nhân, nàng bèn thấp giọng nhắc nhở: “Đây là chuyện của các nương nương, không liên quan đến chúng ta.”
Dù trong đó có nội tình gì thì cũng không phải chuyện mà bọn họ quan tâm được.
Lư Tài nhân nghe được ẩn ý trong câu của nàng, phân vị thấp, dù biết một số chuyện không đơn giản như bề ngoài thì nàng ta cũng chỉ có thể giả vờ mắc điếc tai ngơ. Lư Tài nhân cau mày, nàng ta không thích cảm giác này.
Nàng ta chán chường đáp lời rồi không nói gì nữa.
Vân Tự nhận ra tâm trạng của chủ tử không tốt, nhưng nàng không lên tiếng an ủi, nói khó nghe một chút thì Vân Tự hi vọng Lư Tài nhân có cảm giác khủng hoảng, chứ không phải được thị tẩm một hai lần là cảm thấy thỏa mãn.
“Bộp bộp bộp...”
Ba tiếng vỗ tay truyền đến, Vân Tự và Lư Tài nhân đều giật mình, họ đều đã học quy củ trong cung, tất nhiên hiểu ta tiếng vỗ tay này có nghĩa là gì.
Xung quanh vang lên tiếng hô ngạc nhiên, Vân Tự ngẩng đầu nhìn kiệu từ xa đến gần, nàng kéo chủ tử lùi sang một bên, sau đó cúi người hành lễ.
Loan giá dừng lại trước mặt hai người, Đàm Viên Sơ ngồi trong kiệu, trong mắt phản chiếu bóng dáng màu xanh, y hờ hững cụp mắt, nói: “Đi thôi.”
Vân Tự và Lư Tài nhân đứng lên, nàng cung kính lùi lại một bước. Hôm qua, chủ nhân của giọng nói này còn thân mật với nàng, nhưng bây giờ Vân Tự lại không ngẩng đầu nhìn y.
Vân Tự sẽ không làm ra chuyện như liếc mắt đưa tình với Hoàng thượng ngay trước mặt Lư Tài nhân.
Ít nhất, nàng sẽ không chủ động làm ra chuyện này.
Không phải vì cảm giác tội lỗi, mà là với nàng, hành vi này hại nhiều hơn lợi, một khi Hoàng thượng hết hứng thú, nghĩ kỹ lại thì chỉ cảm thấy nàng xấu xa.
Lợi bất cập hại.
Nàng rất tuân thủ quy củ, cúi đầu, chỉ lộ ra chiếc cằm trắng mịn. Lư Tài nhân che đi phân nửa người nàng, nàng gần như giấu mình, khác hẳn với nữ tử mặt đầy sắc xuân trong lòng y hôm qua.
Đàm Viên Sơ giơ tay, gõ lên tay vịn ghế. Lúc kiệu được nâng lên, y thốt ra một câu nhẹ bẫng: “Lư Tài nhân đi cùng.”
Nghe vậy, Lư Tài nhân không khỏi ngạc nhiên, sau đó mới lộ vẻ mừng rỡ. Nàng ta không bỏ qua ánh mắt của những người xung quanh, sau đó đứng lên, nhẹ nhàng theo thánh giá.
Đợi thánh giá rời đi, xung quanh vang lên tiếng thì thầm: “Đúng là hời cho nàng ta rồi!”
Sắc mặt Tô Mỹ nhân lạnh lùng, nàng ta xoay người nhìn về phía thánh giá rời đi, một lúc lâu sau cũng không dời tầm mắt.
Vừa rồi, thực ra nàng ta cách Lư Tài nhân không xa, chỉ cần Hoàng thượng ngước mắt là có thể nhìn thấy nàng ta. Nhưng dù Hoàng thượng có nhìn thấy nàng ta hay không, kết quả cuối cùng đều là nàng ta bị ngó lơ.
Tô Mỹ nhân siết chặt khăn tay.
Bạch Thược hơi sợ hãi: “Chủ tử, không còn sớm nữa, chúng ta hồi cung nhé?”
Tô Mỹ nhân bất động, hồi lâu sau, Tô Mỹ nhân khẽ gật đầu về phía thánh giá rời đi, hỏi: “Đó là chỗ nào?”
Bạch Thược là người theo Tô Mỹ nhân tiến cung, không quen với hoàn cảnh trong cung, bèn nhìn ra một thái giám ở phía sau, thái giám do dự rồi trả lời: “Đó là hồ sen, có một tòa lầu các có thể ngắm cảnh.”
Thái giám khựng lại, nuốt nửa câu sau xuống.
Điều hắn ta không nói đó là, cung Trường Xuân của Dung Chiêu nghi cũng ở hướng đó, ở đó vốn không phải hồ sen, chỉ là Dung Chiêu nghi thích sen, sau đó Hoàng thượng mới sai Hoa phòng trồng hoa sen ở đó, dần dà trở thành một phong cảnh trong cung.
Thái giám biết điều này, tất nhiên Vân Tự cũng biết.
Lúc thánh giá dừng lại ở hồ sen, Vân Tự cau mày.
Dung Chiêu nghi vô cùng coi trọng hồ sen này, có ý xem nơi này là nơi định tình giữa nàng ta và Hoàng thượng, nếu Dung Chiêu nghi biết Hoàng thượng đưa hậu phi khác đến đây, e là trong lòng sẽ cảm thấy khó chịu.
Lư Tài nhân không hề biết gì, nhìn thoáng qua hồ sen, nàng ta không khỏi ngạc nhiên: “Sao mùa này lại có nhiều hoa sen như vậy?”
Nói xong, nàng ta đưa tay muốn ngắt hoa sen, Vân Tự giật mình, vội giơ tay kéo Lư Tài nhân lại.
Lư Tài nhân ngẩn ra, nhưng nàng ta không ngốc, trong lòng lờ mờ đoán được nàng ta đã phạm phải điều cấm kỵ gì đó, lập tức buông tay.
Đàm Viên Sơ điềm nhiên liếc nhìn Vân Tự, vẻ mặt hờ hững.
Vừa giấu Lư Tài nhân tâm tư của mình, rồi lại vờ tỏ ra thật lòng suy nghĩ cho Lư Tài nhân, đúng là không biết nàng trung thành thật hay trung thành giả.
Hồ sen có lan can, gió thổi qua mái tóc Lư Tài nhân, nàng ta dựa lên lan can, phía sau là trăm hoa, phong thái duyên dáng vô cùng. Nàng ta cười rạng rỡ với Đàm Viên Sơ, tung tăng đi về phía y: “Hoàng thượng thường đến đây sao?”
Đàm Viên Sơ gật đầu, xoay người lên lầu các.
Lư Tài nhân bị y qua quýt thì hơi giận, người gọi nàng ta đi theo là y, sao lại cố ý trưng ra cái vẻ mặt thờ ơ chứ.
Lư Tài nhân bức bối mím môi, trước kia ở trong phủ chưa từng chịu ấm ức, thế mà nàng ta đã chịu tất cả những thứ đó ở hoàng cung này trong một thời gian ngắn.
Phía sau có người chạm vào nàng ta, lý trí quay về, nàng ta hít sâu một hơi. Lư Tài nhân khôi phục lại vẻ mặt, bước nhẹ theo lên lầu các, giọng điệu nũng nịu ai oán: “Hoàng thượng không đợi tần thiếp gì cả.”
Trước khi tiến cung, mẫu thân của nàng ta đã nói với nàng ta, phải có thái độ cung kính với Hoàng thượng, nhưng cung kính thôi thì chưa đủ. Dù sao thì nàng ta không tiến cung để làm nô tì mà là người bên gối, tất nhiên cũng phải có thái độ tình lang với Hoàng thượng, bình thường ở nhà có thể nũng nịu thế nào, thì trước mặt Hoàng thượng, thái độ dịu dàng hơn là được.
Lư Tài nhân không nghĩ mẫu thân nói sai, nàng ta chu môi, ánh mặt lộ vẻ trách móc, không ngoan ngoãn ngồi xuống mà cứ muốn sáp đến cọ trước mặt Hoàng thượng, ngón tay móc vào tay áo của Đàm Viên Sơ.
Hứa Thuận Phúc mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, không phát ra tiếng nào. Chỉ có điều, hắn ta len lén liếc nhìn Vân Tự cô nương, suýt thì bật cười thành tiếng.
Được lắm, tổ tông này hoàn toàn không vào.
Lầu các được che bởi tấm màn sa, là nơi thích hợp để nghỉ ngơi. Nhưng lầu các không quá lớn, bên trong có một chiếc giường quý phi và bàn dài, chẳng đứng được mấy người. Cung nữ của ngự tiền dâng trà nước xong thì đều canh bên ngoài, chỉ có Hứa Thuận Phúc là vào theo.
Hứa Thuận Phúc hiểu nội tình.
Hôm nay Hoàng thượng vào hậu cung hoàn toàn không phải muốn ngắm hoa, mà là định đến cung Trường Xuân thăm Dung Chiêu nghi.
Dung Chiêu nghi luôn đắc sủng, lại có một Công chúa, thông thường, một tháng Hoàng thượng sẽ đến thăm Dung Chiêu nghi vài lần. Sau khi phi tần mới tiến cung, đây là lần đầu tiên Hoàng thượng hơn một tháng không bước vào cung Trường Xuân.
Chỉ có điều, giữa đường bị ai đó làm chậm trễ.
Về phần người mà Hoàng thượng thật sự muốn đi theo là ai thì Hứa Thuận Phúc có suy đoán, nhưng không dám xác nhận.
Dù sao thì thấy tình cảnh này, Hoàng thượng và Lư Tài nhân trò chuyện, chốc chốc lại có tiếng cười xấu hổ của Lư Tài nhân vang lên, nhưng mắt lại không hề nhìn về phía Vân Tự cô nương.
Hứa Thuận Phúc thầm phân biệt, hắn ta khẽ lắc đầu, đúng là không hiểu.
Bên ngoài bức màn sa, Vân Tự ngoan ngoãn đứng đó, tiếng nói cười vui vẻ bên trong truyền ra cũng không khiến nàng lộ vẻ xao động.
Lúc nàng lựa chọn con đường này, nàng đều đã nghĩ thông hết rồi.
Hậu cung này ba nghìn giai nhân, ai cũng trong mong được Hoàng thượng sủng hạnh, chỉ là có thể hiện ra hay không mà thôi.
Trong lầu các, Đàm Viên Sơ đảo mắt qua tấm màn sa, trước mặt xuất hiện một bàn tay, cầm bánh ô mai chua, giọng nói Lư Tài nhân nhẹ nhàng vang lên: “Hoàng thượng thử cái này đi.”
Đàm Viên Sơ điềm nhiên rời mắt đi, y cúi đầu ngậm lấy, vị chua không đậm, nhưng Đàm Viên Sơ không đúng lúc nhớ đến cảnh tượng hôm qua, người nọ cắn bánh hoa quế bột sen, từng chút đút cho y. Trong điện của sổ đóng kín, hai chân trắng mịn quấn quanh eo y, nàng từ từ ngửa cổ, như đang đợi người rủ lòng thương.
Chút dịu dàng vừa rồi mất sạch ngay khoảnh khắc này, Đàm Viên Sơ nuốt bánh, y lại nhìn chằm chằm vào bức màn sa, người đó vẫn đứng tại chỗ, không có một chút động tĩnh nào.
Đàm Viên Sơ đột nhiên “xùy” một tiếng, không rõ ý gì, Lư Tài nhân khó hiểu ngẩng đầu: “Hoàng thượng sao vậy, không hợp khẩu vị sao?”
Hỏi thì hỏi vậy, nhưng Lư Tài nhân không ngờ Hoàng thượng lại gật đầu thật: “Đúng là không hợp khẩu vị.”
Lư Tài nhân cứng người, chỉ cảm thấy Hoàng thượng đúng là biết nói chuyện.
Nàng ta trộm mím môi, mùa hè nàng ta rất thích bánh ô mai, khai vị giải mệt, nhưng Hoàng thượng không thích, nàng ta cũng chỉ đành không thích nữa.
Lư Tài nhân đẩy bánh ô mai ra, vừa chuẩn bị lấy bánh khác vừa nói: “Hoàng thượng nếm thử cái này xem?”
Đàm Viên Sơ đẩy tay nàng ta: “Không cần đâu.”
Tay Lư Tài nhân bị đẩy sang một bên, bánh rơi xuống đất rồi lăn ra bên ngoài, qua tấm màn sa, dừng lại ở bên chân của người đứng ở ngoài, Lư Tài nhân khẽ cắn môi dưới.
Đàm Viên Sơ đứng lên: “Trẫm còn phải đi thăm Dung Chiêu nghi, nàng tự đi bộ về cung đi.”
Lư Tài nhân há hốc mồm, hoàn toàn không quan tâm đến nỗi ấm ức khi bánh rơi xuống đất nữa.
Lư Tài nhân trơ mắt nhìn Hoàng thượng ra khỏi lầu các, nàng ta vẫn chưa phản ứng lại được. Hoàng thượng bỏ một mình nàng ta ở đây, đi thăm Dung Chiêu nghi ư?
Vân Tự cũng nghe thấy những gì Hoàng thượng nói, nàng không khỏi ngước mắt, Hoàng thượng thật sự không hề quan tâm đến cảm nhận của Tài nhân.
Đúng lúc Đàm Viên Sơ ra khỏi bức màn sa, ánh mắt hai người chạm nhau.
Vân Tự vội cụp mắt.
Đàm Viên Sơ lạnh lùng rời mắt đi, lướt qua vai nàng, không hề khựng lại, cũng không có dấu hiệu gì cho thấy hôm qua hai người còn thân mật.
Đợi người của ngự tiền rời đi hết, Vân Tự mới xoay người vào lầu các. Lư Tài nhân nghe thấy động tĩnh, nước mắt rơi lã chã, nàng ta nghẹn ngào nói: “Hiếp người quá đáng mà!”
Vẫy tay là nàng ta đến, xua tay là nàng ta đi, nàng ta vẫn đang vui vẻ chuyện bồi giá thì bị vứt bỏ như giẻ rách, Lư Tài nhân có rộng lượng đến mấy thì cũng không khỏi cảm thấy khó mà chịu nổi.
Lư Tài nhân nằm trên giường quý phi khóc rấm rứt, Vân Tự quỳ xuống, ôm lấy Lư Tài nhân: “Trên đất lạnh, chủ tử có buồn thể nào thì cũng phải chú ý sức khỏe.”
Một lúc sau, Lư Tài nhân mới đứng lên lại, nàng ta cắn răng: “Chuyện hôm nay sẽ không có lần thứ hai đâu.”
Lúc ở nhà, Lư Tài nhân được chiều chuộng đủ điều, chưa từng bị phớt lờ. Nhưng sau khi vào cung, phân vị thấp, chỉ có thể bị bắt nạt mà không thể nói. Nàng ta tự cho rằng có thể mượn Hoàng thượng để kích thích Dương Tiệp dư, nhưng hôm nay mới biết, trong lòng Hoàng thượng, nàng ta hoàn toàn không quan trọng. Cảm giác này, nàng ta không muốn nếm trải thêm lần nào nữa.
Không đợi về đến điện Hòa Nghi, tin Hoàng thượng bỏ Lư Tài nhân một mình để đến cung Trường Xuân đã lan khắp hậu cung.
Lần đầu tiên Vân Tự thấy Lư Tài nhân nổi giận, ngọc như ý bình thường Lư Tài nhân nâng niu trong tay cũng bị đập vỡ, Tụng Nhung sững sờ, sợ sệt không dám đi tới khuyên.
Lư Tài nhân không muốn ai nhìn thấy dáng vẻ nhếch nhác của nàng ta, giận dữ nói: “Ra ngoài hết cho ta!”
Tụng Nhung chưa từng thấy chủ tử như vậy bao giờ, nhất thời hoang mang lo sợ, vô thức quay đầu nhìn Vân Tự.
Vân Tự lắc đầu với cô ả, nàng giơ tay vẫy nhẹ về phía sau, ngay sau đó, cung nhân trong điện đều lui ra ngoài, để không gian cho Lư Tài nhân.
Vừa ra ngoài, Tụng Nhung đã sốt ruột hỏi: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Vân Tự kể ngắn gọn lại sự tình: “Chủ tử hơi tổn thương, lát nữa ngươi an ủi chủ tử đi.”
Tụng Nhung im lặng, một lúc sau mới lên tiếng: “Sao Hoàng thượng có thể đối xử với chủ tử như vậy chứ.”
Không ai trả lời cô ả được, Vân Tự cũng cúi đầu không nói. Nàng khựng lại rồi lên tiếng: “Ta đi lấy bữa trưa, ngươi canh trong điện.”
Tụng Nhung quay đầu đi không đáp, không cần Vân Tự nói thì cô ả cũng sẽ để ý đến tình hình trong điện.
Ngự thiện phòng không xa điện Hòa Nghi, chỉ có điều phải vòng một đoạn đường, đi về cũng mất hai khắc. Vân Tự nhìn mặt trời chói mắt, lòng thầm thở dài, chọn một con đường có bóng râm rồi rảo nhanh bước chân.
Nhưng có thế nào Vân Tự cũng không ngờ, dù nàng có cẩn thận thì vẫn gặp rắc rối.
“Nô tì phía trước đứng lại.”
Bước chân Vân Tự khựng lại, giọng nói phía sau truyền đến, nàng quét mắt, phía trước không có ai, tiếng bước chân phía sau từ xa đến gần, rất rõ ràng câu này là nói với nàng.
Vân Tự lập tức dừng lại, xoay người rồi liếc mắt, người đến ngồi trên nghi trượng.
Nhận ra điều này, Vân Tự vội quỳ xuống, nhìn bên nghi trượng. Khi thấy rõ cung tì bên cạnh nghi trượng, nàng hơi sửng sốt.
Cung tì này, nàng chưa từng gặp.