Tiểu Cung Nữ Muốn Thượng Vị

Chương 11

Trước Sau

break

Hoàng hậu phớt lời Dương Tiệp dư, lại răn dạy các phi tần mới, sau đó mới day trán, mặt lộ vẻ mệt mỏi, nói: “Gần đây mẫu hậu không khỏe, cần tĩnh dưỡng. Đợi mẫu hậu khỏe hơn một chút, bổn cung sẽ dẫn các muội đến cung Từ Ninh thỉnh an.”
Mọi người đáp lời, thỉnh an xong, Đức phi đứng lên hành lễ trước, sau đó ra khỏi cung Khôn Ninh.
Trong đó, Lư Tài nhân phân vị không cao, chỉ có thể đợi người có phân vị cao hơn rời đi hết rồi mới có thể đến lượt nàng ta. Vân Tự dìu Lư Tài nhân vừa ra khỏi cung Khôn Ninh thì nghe thấy tiếng va chạm, Vân Tự và Lư Tài nhân đều ngẩng đầu nhìn, thấy Tô Mỹ nhân ngã xuống đất, mặt đất không bằng phẳng, hình như nàng ta ngã hơi nặng, lòng bàn tay xước một lớp da rướm máu đỏ.
Mọi người xì xào, cuối cùng tì nữ của Tô Mỹ nhân phản ứng lại, hốt hoảng gọi: “Chủ tử!”
Lư Tài nhân trố mắt, gần như chưa phản ứng lại được. Vân Tự âm thầm kéo nàng ta, Lư Tài nhân mới hoàn hồn, vội lùi sang một bên gần con hẻm, tiện để lát nữa nàng ta rời đi. Lúc này, nàng ta mới dám ngẩng đầu xem kịch.
Nàng ta ngạc nhiên không thôi, thấp giọng thì thầm với Vân Tự: “Còn đang ở cửa cung Khôn Ninh, đúng là điên rồi!”
Ai bảo không phải, còn chưa ra khỏi địa bàn cung Khôn Ninh đã ầm ĩ ra chuyện này, há chẳng phải không xem Hoàng hậu nương nương ra gì sao?
Vân Tự nhìn về phía Tô Mỹ nhân, váy Tô Mỹ nhân dính bụi, cộng thêm cơn đau ở lòng bàn tay, sắc mặt nàng ta hơi tái, ngoài xinh đẹp ra thì còn thêm một chút nhếch nhác, nhưng lại khiến người ta không khỏi cảm thấy đồng cảm.
Người va phải nàng ta là cung nữ của Dương Tiệp dư, không ai biết có phải là vô ý hay không, nhưng chuyện này liên quan đến Dương Tiệp dư, với phong cách hành sự trước giờ của nàng ta, mọi người khó tránh khỏi nghĩ nhiều.
Va phải cung phi, Nhã Linh - cung nữ của Dương Tiệp dư cũng chẳng sợ hãi, ngược lại còn cau mày chất vấn: “Tô Mỹ nhân vội gì chứ, nếu va phải chủ tử nhà nô tì, người gánh nổi sao?”
Bạch Thược – cung nữ của Tô Mỹ nhân rất tức giận, quay đầu muốn cãi nhau với Nhã Linh nhưng bị Tô Mỹ nhân nhanh tay kéo lại. Bạch Thược cắn môi im lặng, không dám rước phiền phức cho chủ tử. Tô Mỹ nhân ngẩng đầu nhìn Nhã Linh, sắc mặt nàng ta vẫn hơi tái, nhưng cảm xúc rất bình tĩnh. Nhã Linh bị nhìn thì hơi mất tự nhiên, cô ả vô thức rời mắt đi.
Tô Mỹ nhân là người đầu tiên trong số phi tần mới, xuất thân tốt, không ai biết tương lai liệu có một ngày nàng ta ngẩng cao đầu hay không.
Nhưng cũng chính vì vậy nên mới càng khiến người ta phải kiêng dè.
Dương Tiệp dư ngước mắt, như thể bây giờ mới phản ứng đã xảy ra chuyện gì, nàng ta che miệng: “Ôi chao, sao lại nhếch nhác thế này, nô tì ngu ngốc còn ngẩn ra đó làm gì, không mau đỡ chủ tử của ngươi lên.”
Bạch Thược nén nước mắt, đỡ chủ tử dậy. Tô Mỹ nhân không khóc, chỉ hơi cụp mắt, không ai nhìn rõ được cảm xúc của nàng ta.
Thấy vậy, Dương Tiệp dư nheo mắt, cười nói: “Nô tì của ta chân tay vụng về, không cẩn thận va phải Tô Mỹ nhân, ta thay nó xin lỗi muội.”
Giọng điệu Tô Mỹ nhân bình tĩnh: “Tần thiếp không dám.”
Có phải bất cẩn hay không, tất nhiên trong lòng Tô Mỹ nhân rất rõ.
Thấy nàng ta không thêm mắm dặm muối, Dương Tiệp dư cũng mất kiên nhẫn, hất nhẹ cằm, xoay người nói: “Mời thái y cho Tô Mỹ nhân.”
Tô Mỹ nhân vẫn bình tĩnh, khống chế cảm xúc tốt như vậy, ánh mắt của người xung quanh không khỏi tối lại. Dung Chiêu nghi khẽ nhướng mày, gật đầu tỏ ý cho nghi trượng hồi cung.
Cung Khôn Ninh không có động tĩnh gì, dường như chuyện này đến đây là dừng.
Nhưng lúc hồi cung, Lư Tài nhân lại tặc lưỡi, khiến Vân Tự khó hiểu ngẩng đầu, Lư Tài nhân mới thấp giọng nói: “Đợi đi, có kịch hay để xem rồi, Tô Mỹ nhân không phải người bị bắt nạt mà không đánh trả đâu.”
Chưa đến chạng vạng, ngự tiền truyền tin, tối nay thị tẩm ở Thanh Ngọc uyển.
Sau khi nghe tin, Lư Tài nhân bĩu môi, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì. Hôm nay Tô Mỹ nhân bị thương trước cung Khôn Ninh, Hoàng thượng không thể nào không nhận được tin, nếu Hoàng thượng thờ ơ, e là sắp tới tình cảnh của Tô Mỹ nhân sẽ khó khăn.
Nhưng không ai ngờ rằng, Tô Mỹ nhân sẽ thị tẩm liên tiếp ba ngày, Vân Tự tận mắt thấy Lư Tài nhân ngày càng gắt gỏng.
Lúc thỉnh an, Tô Mỹ nhân vẫn bình tĩnh, như thể đã quên mất một ngày trước Dương Tiệp dư đối xử với mình thế nào. Thấy vậy, Dương Tiệp dư cũng dần không quan tâm đến nàng ta nữa, tính tình chẳng nóng nảy chút nào, có gì mà phải kiêng dè?
Hai ngày sau, lại đến cung Khôn Ninh thỉnh an.
Hôm nay Tô Mỹ nhân mặc y phục màu xanh, cài trâm ngọc màu trắng vô cùng phù hợp. Sau khi thỉnh an xong, Lư Tài nhân nhân dẫn Vân Tự chuẩn bị hồi cung, mới đến Ngự Hoa viên thì nghe thấy động tĩnh.
Vẫn là Tô Mỹ nhân và Dương Tiệp dư.
Nhưng lần này tình thế đã thay đổi, cung nữ bên cạnh Dương Tiệp dư – Nhã Linh bị đẩy ngã lên luống hoa, Lư Tài nhân bỗng sáng mắt lên, mặt đầy vẻ muốn đi tới góp vui. Vân Tự im lặng, chuyện phiền phức kiểu này, người thông minh đều có thể tránh được thì cứ tránh, sao chủ tử nhà mình còn hăng hái đi góp vui chứ?
Lư Tài nhân kéo Vân Tự, Vân Tự hết cách, chỉ đành đi theo nàng ta.
Nhã Linh còn nhếch nhác hơn cả Tô Mỹ nhân hôm đó, trâm bạc rơi xuống, lòng bàn tay và đầu gối đều rướm máu, Dương Tiệp dư cũng tức đến xanh mặt: “Tô Mỹ nhân, ngươi hỗn xược!”
Tô Mỹ nhân cười cong mắt, không mặn không nhạt nói: “Dương Tiệp dư nặng lời rồi, tần thiếp tay chân vụng về đã quen, cũng chỉ bất cẩn mà thôi.”
Trả lại những lời mấy hôm trước Dương Tiệp dư nói với nàng ta cho Dương Tiệp dư, không hề che giấu thái độ trả thù của mình.
Vân Tự nhìn mà trố mắt, ngạc nhiên nói: “Tô Mỹ nhân to gan quá.”
Dương Tiệp dư là người ở Tiềm để của Hoàng thượng đến, trong ba năm Hoàng thượng đăng cơ, nàng ta và Dung Chiêu nghi là hai phi tần đắc sủng nhất trong củng, dù tính tình nàng ta không tốt, mọi người cũng nhịn nàng ta, không ngờ Tô Mỹ nhân lại dám đối đầu trực tiếp với nàng ta.
Vân Tự không khỏi nhìn về phía Tô Mỹ nhân, thị tẩm ba ngày liên tiếp, quả thực là có được ân sủng, nhưng cũng không phải Dương Tiệp dư chưa từng trải qua việc này.
Hơn nữa, trước giờ Dương Tiệp dư không tha cho ai, Tô Mỹ nhân vả mặt nàng ta như vậy trước bao nhiêu người, Dương Tiệp dư sao có thể chịu để yên?
Lư Tài nhân nghe thấy lời Vân Tự nói bèn che miệng cười, lên tiếng: “Trước giờ nàng ta như vậy đấy.”
Mắt Vân Tự lóe lên, Lư Tài nhân và Tô Mỹ nhân đều xuất thân từ Kinh thành, có lẽ hai người đã quen biết nhau trước khi tiến cung, nếu không Lư Tài nhân cũng sẽ không hiểu Tô Mỹ nhân đến thế.
Chỉ có điều, Vân Tự không cảm thấy Tô Mỹ nhân có thể nịnh hót.
Phía trước, Dương Tiệp dư tức đến mức ngực không ngừng phập phồng, thấy Tô Mỹ nhân mặt mày lạnh tanh, nàng ta tức quá mà cười, chỉ vào Tô Mỹ nhân, nói: “Người đâu, Tô Mỹ nhân phạm thượng, đưa nàng ta vào cung của ta, dạy cho nàng ta biết thế nào là tôn ti!”
Tô Mỹ nhân không ngờ Dương Tiệp dư lại hống hách như vậy, bèn cau mày: “Thứ cho muội không nghe lệnh.”
Dương Tiệp dư cũng lạnh mặt, nghe vậy thì nhếch môi: “Không do ngươi quyết định!”
Không đợi màn kịch phía trước dừng lại, Vân Tự đã nghe thấy tiếng bước chân ở phía sau truyền đến. Nàng nghi ngờ quay đầu, ngay sau đó, trước mắt xuất hiện màu vàng sáng. Vân Tự hoảng hốt, mặt biến sắc, nàng kéo tay áo của chủ tử, vừa định hành lễ thì người đến đã khẽ gật đầu, ngăn nàng lại.
Vân Tự im lặng, hơi khó hiểu, cúi đầu.
Một lọn tóc mây rũ xuống bên má, mái tóc đen tôn lên gò má trắng nõn của nữ tử. Nàng cụp đôi mắt hạnh, từ góc của Đàm Viên Sơ chỉ có thể nhìn thấy đôi môi hồng mím chặt của nàng, như thể nhan sắc xinh đẹp vừa thoáng qua chỉ là ảo giác mà thôi.
Đàm Viên Sơ điềm nhiên như không nhìn cung nữ đó, nàng cung kính cúi đầu, rất tinh mắt, chỉ một hành động tỏ ý của y thì đã hiểu được ý của y rồi, biết y không muốn bị mọi người phát hiện.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc