Tiếng Lòng Của Em

Chương 9

Trước Sau

break

Lộc Ninh hừ nhẹ một tiếng: [Tôi chỉ là đang diễn theo kịch bản mà thôi.]

Trong kịch bản gốc, nhân vật phản diện Thẩm Ngôn chính là vì vụ tai nạn xe này mà có liên quan đến Lam Yên và Giang Dực.

Cũng giống như trong sách, Lam Yên và Giang Dực hôm nay đến đây, ra về tay không.

Nhưng Lộc Ninh biết, cuối cùng, Thẩm Ngôn sẽ đồng ý giải quyết riêng.

Sau khi hai người họ rời đi, Lộc Ninh nhìn Thẩm Ngôn, Thẩm Ngôn đang cúi đầu, ngón tay khớp xương rõ ràng đang xoa xoa thái dương.

"Thẩm Ngôn." Lộc Ninh có chút lo lắng: "Anh sao rồi? Có muốn nghỉ ngơi một lát không?"

Thẩm Ngôn xua tay: "Công ty còn có việc."

Nói xong, anh đứng dậy, chỉnh lại chiếc áo khoác trên người, nói với Lộc Ninh: "Hôm nay cảm ơn em đã đến mang canh gà cho tôi." Ngừng lại một chút, anh nói một cách không thật lòng: "Canh gà rất ngon, tay nghề của em rất tốt, vất vả cho em rồi."

[Mới uống có một muỗng mà đã nếm ra được là rất ngon à?]

Lộc Ninh cũng đứng dậy theo, khóe môi nở nụ cười nhàn nhạt: "Anh khách sáo quá, anh là vị hôn phu của em, chuyện nhỏ như hầm canh gà là việc em nên làm mà."

"Tuy canh gà này là do em năm giờ sáng đã dậy, nhờ dì giúp việc ra chợ mua giúp con gà mái già ở quê hầm ba tiếng đồng hồ." Lộc Ninh vẫn giữ nụ cười dịu dàng, đôi mắt to đen trắng phân minh như sao trời đêm khuya: "Nhưng vì anh, em nguyện ý làm như vậy, em không thấy mệt chút nào."

Động tác cài cúc áo của Thẩm Ngôn khựng lại, ánh mắt bất giác dời sang bát canh gà trên tủ đầu giường đã không còn bốc hơi nóng, không khỏi giật giật khóe miệng.

[Có dám mở ứng dụng đặt đồ ăn ra xem, bát canh gà này có phải mới được giao đến nửa tiếng trước không?]

Thẩm Ngôn hắng giọng, ánh mắt lại lần nữa rơi vào cô gái đang cong mắt nhìn anh.

Do dự một lúc, Thẩm Ngôn hỏi: "Em thật sự dậy từ năm giờ sáng để hầm canh à?"

Lộc Ninh rất quả quyết gật đầu: "Chuyện này còn giả được sao? Canh gà mái không hầm đủ thời gian sẽ không bổ dưỡng đâu."

"..." Thẩm Ngôn đi được hai bước, đứng ở góc khuất không có ánh nắng chiếu vào, vẻ mặt khó đoán: "Em nói có lý, nhưng tôi nghĩ vẫn nên nhắc nhở em một câu, trước đó Lâm Vĩ đưa em về từ bệnh viện lúc năm giờ sáng."

Nói xong, Thẩm Ngôn nhanh chân đi ra cửa, mở cửa ra.

Lộc Ninh ngây người một lúc, sau đó phản ứng lại, gương mặt nhỏ nhắn lập tức đỏ bừng.

[A a a a a a a!]

[Mất mặt chết đi được!]

[Nói dối bị vạch trần rồi!]

[Ngượng quá!]

[Không ngờ mình đã tự đào sẵn một cái lỗ để chui xuống rồi!]

Tình hình quả thực có chút khó xử, Thẩm Ngôn đã trốn khỏi nơi khó xử đó.

Mở cửa ra, Lâm Vĩ đang đứng ngay ở cửa.

"Về công ty." Thẩm Ngôn đã khôi phục lại vẻ mặt lạnh lùng, trầm giọng nói.

"Vâng, thưa cậu." Lâm Vĩ nói: "Nhưng bác sĩ đề nghị trước khi xuất viện cậu nên đi chụp CT lại một lần nữa cho yên tâm ạ."

Thẩm Ngôn suy nghĩ một chút rồi gật đầu đồng ý.

"Em đi với anh!" Lộc Ninh bước tới, rất tự nhiên mà khoác lấy cánh tay Thẩm Ngôn.

[Chỉ cần mình không ngượng, thì người ngượng chính là người khác.]

Liếc mắt nhìn cô gái đang ngoan ngoãn đỡ mình bên phải, khóe môi Thẩm Ngôn khẽ cong lên.

[Cô ấy thích ứng cũng nhanh thật, chỉ là vẻ mặt ửng hồng trên gương mặt nhỏ nhắn không lừa được người.]

Bệnh viện là của nhà họ Thẩm, không cần xếp hàng, đến là có thể làm ngay.

Lộc Ninh ở ngoài đợi chưa đầy hai phút, Thẩm Ngôn vừa nghe điện thoại vừa từ trong đi ra.

Bác sĩ: "Năm phút nữa là có kết quả."

Lộc Ninh đáp một tiếng.

Đợi Thẩm Ngôn cúp điện thoại, Lộc Ninh dịu dàng nói: "Thẩm Ngôn, công ty anh có bận không? Nếu có việc thì anh cứ đi trước đi, em ở đây đợi kết quả."

[Xem tôi thấu tình đạt lý chưa này.]

Thẩm Ngôn vốn định nói không cần, kết quả sẽ có người chuyên mang đến tận nhà, nhưng lại nuốt câu nói đó vào bụng: "... Được, làm phiền em rồi."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương