Tiếng Lòng Của Em

Chương 2

Trước Sau

break

Hôm nay cũng là lần đầu tiên nó và ký chủ cùng nhau đi làm nhiệm vụ!

[Ký chủ, nhiệm vụ chính tuyến: Tỏ ra đau lòng trước mặt nam chính, khóc.]

[Nhiệm vụ phụ: Cứu Trẫm!] (Trend trên Tóp Tóp ý nói cứu một người nào đó.)

Lộc Ninh thầm nghĩ: [Bớt lướt Tóp Tóp lại đi.]

Đến bệnh viện, Lộc Ninh xách túi, đi thẳng lên tầng ba theo chỉ dẫn của Cửu Cửu.

Nửa đêm, hành lang bệnh viện vắng tanh lạnh lẽo, không một bóng người.

Lộc Ninh bước đi trên hành lang, đôi giày cao gót dưới chân gõ nhịp điệu đều đặn đến trước cửa phòng bệnh của Thẩm Ngôn.

Có lẽ Thẩm Ngôn đã được kiểm tra xong, lúc này trong phòng bệnh yên tĩnh lạ thường, bác sĩ và vệ sĩ đều không có ở đây.

Đứng vững ở cửa, Lộc Ninh hít thở đều một chút, tay thò vào túi, lấy ra vài lát hành tây, đưa lên trước mắt rồi mạnh tay bóp một cái.

Nước hành tây rỉ ra qua kẽ tay, mùi hăng cay lập tức khiến cô không mở nổi mắt, Lộc Ninh nheo mắt lại, sau đó đẩy cửa bước vào.

Bóng người trên giường đang nửa tựa vào thành giường, tay vẫn còn đang truyền nước biển.

Nghe thấy tiếng cửa mở, người đàn ông trên giường cũng nhìn sang.

Thẩm Ngôn có vẻ ngoài rất ưa nhìn, ngũ quan xuất chúng, trên mặt không có một tì vết nào, đôi mày sâu thẳm, lúc không cười toát lên vẻ nghiêm túc và lạnh lùng.

"Thẩm Ngôn." Lộc Ninh gọi một tiếng, giọng có chút nghẹn ngào, mắt ngấn đầy lệ: "Anh sao rồi? Có ổn không?"

Thấy cô khóc, Thẩm Ngôn quả thực đã sững sờ một lúc.

Cô gái mặc chiếc váy hai dây màu đen trước mặt có làn da cực trắng, dưới ánh đèn huỳnh quang của bệnh viện cũng không hề bị lu mờ.

Trông cô có vẻ rất lo lắng cho anh, còn chưa kịp nói gì, đôi mắt hạnh to tròn đã đong đầy nước mắt, khuôn mặt trái xoan bầu bĩnh ửng hồng, hơi thở có chút gấp gáp, trông như vừa vội vã chạy đến mà không kịp nghỉ ngơi.

Tuy hai người là vợ chồng chưa cưới trên danh nghĩa, nhưng Thẩm Ngôn cũng không cho rằng cô gái chỉ mới gặp anh một lần ở lễ đính hôn lại có tình cảm sâu đậm với anh như vậy.

Nhưng biểu cảm của cô gái không hề có chút giả tạo nào, Thẩm Ngôn im lặng một lát, khẽ nói: "Tôi không sao."

"Thật không?" Lộc Ninh nói theo kịch bản, chớp chớp mắt, nước mắt lăn dài trên má.

"Ừm." trong lòng Thẩm Ngôn dâng lên một tia ấm áp, mày mắt cũng trở nên dịu dàng: "Làm khó em phải đến thăm tôi lúc đêm hôm thế này."

"Không khó đâu." Lộc Ninh sụt sịt mũi, bước lại gần mỉm cười với anh, trên má vẫn còn vương giọt lệ: "Anh là vị hôn phu của em mà."

[Cay chết tôi rồi.]

[Lần sau không dùng hành tây nữa, nhỏ thuốc nhỏ mắt là được.]

Biểu cảm của Thẩm Ngôn cứng đờ: "..."

[Hành tây gì? Thuốc nhỏ mắt gì?]

Khi Lộc Ninh đến gần, mùi hành tây cũng theo đó mà nồng nặc hơn.

Ánh mắt Thẩm Ngôn rơi vào chiếc túi chưa đóng kỹ của Lộc Ninh, nhìn thấy một góc hành tây lộ ra.

Thẩm Ngôn: "..."

Anh hít một hơi thật sâu, nhất thời không biết mình nên có biểu cảm gì lúc này.

Lộc Ninh nói xong, một lúc lâu sau không nghe thấy tiếng của Thẩm Ngôn, tác dụng của hành tây cũng đã qua rồi.

Không còn nước mắt, cô ngồi trước giường bệnh, Lộc Ninh nhìn thấy rõ vẻ mặt phức tạp của Thẩm Ngôn khi nhìn cô.

[Chuyện gì vậy?]

[Lẽ nào màn khóc lóc vừa rồi của mình chưa đủ hấp dẫn?]

[Không thể nào, hành tây mình mang theo là trợ thủ đắc lực mà.]

Lộc Ninh vừa thầm nghĩ xong, ngẩng mắt lên đã thấy Thẩm Ngôn vẻ mặt kinh ngạc, đồng tử có chút chấn động.

[Anh ta bị sao vậy?]

[Bị tai nạn xe ngã hỏng đầu rồi à?]

Thẩm Ngôn bây giờ thật sự cảm thấy đầu óc mình có vấn đề rồi, nếu không sao lại có cảnh tượng này chứ.

Rõ ràng Lộc Ninh không nói gì cả, nhưng anh lại có thể nghe thấy tiếng lòng của cô.

"Thẩm Ngôn." bàn tay nhỏ của Lộc Ninh huơ huơ trước mắt anh: "Anh có ổn không?"

[Anh ta bị mù rồi à?]

Thẩm Ngôn: [Cô không thể mong tôi tốt lên một chút được à?]

break
Trước Sau

Báo lỗi chương