Tô Lăng đứng dậy, mỉm cười giới thiệu.
Hoa Hoa tao nhã ngồi bên cạnh quầy thu ngân, nhìn thấy nữ chính cá koi gầy trơ xương, thật sự giật mình.
Vương Bảo Châu nhìn Tô Lăng, lo lắng co người lại, rồi nhìn thấy dấu chân đen in trên sàn do giày mình để lại, đôi tai cũng đỏ ửng vì lạnh.
"Chị ơi, ở đây chị bán gạo phải không?"
"Đúng rồi, em có thể vào xem, sàn nhà này cho mọi người đi vào thoải mái, không sao đâu."
Tô Lăng dịu dàng mời cô bé tiến lại gần, tay đặt trên quầy kính, nhìn cô bé.
"Em tên là gì?"
"Chị ơi, em tên là Vương Bảo Châu."
Tô Lăng gật đầu cười: "Tên em thật đẹp, chị là chủ tiệm ở đây, họ Tô, tiệm của chị vừa mới khai trương, hiện giờ chỉ bán gạo và bột mì, mai xe hàng mới đến, sẽ còn bán thêm nhiều thứ khác, em xem có cần gì không nhé?"
Vương Bảo Châu cẩn thận đến gần quầy kính, hai mắt mở to.
Đúng là gạo thật!
Nhưng cô bé không có tiền, thật đáng thương.
Nhưng cô có thể gọi bà nội đến mua mà!
Vương Bảo Châu từ buồn rầu trở nên vui mừng, nhìn Tô Lăng với ánh mắt tràn đầy niềm vui.
"Chị ơi, em sẽ gọi bà nội đến mua, em làm bẩn sàn nhà rồi, rễ cây này em tặng chị để nấu canh nhé."
Tô Lăng nhìn "rễ cây" còn dính đất, truyền âm cho Hoa Hoa.
"Tuyết rơi dày thế này mà cũng đào được nhân sâm à!?"
Hoa Hoa truyền âm lại: "Chủ nhân, đây là thế giới cá koi, nữ chính cá koi muốn gì có nấy."
Tô Lăng nghĩ cũng đúng, rồi trả lại rễ cây cho cô bé.
"Bảo Châu, đây không phải là rễ cây bình thường, mà là nhân sâm, nó rất đáng giá. Em phải mang về báo với người lớn trong nhà, hiểu chưa?"
Vương Bảo Châu cầm nhân sâm, mắt sáng rực, trong đầu toàn nghĩ đến việc nhân sâm rất đáng giá, có thể mua gạo, có thể có cơm ăn rồi!
"Cảm ơn chị, em về nhà đây."
Vương Bảo Châu đẩy cửa chạy nhanh về nhà.
Hoa Hoa giơ móng chuẩn bị lau sàn, nhưng lại bị Tô Lăng ngăn lại.
"Đừng lau, quá sạch sẽ người ta lại ngại, chờ đóng cửa tiệm rồi hãy lau."
Hoa Hoa đặt móng xuống.
Tô Lăng chợt nghĩ ra điều gì đó, cô bèn mượn tiền của Hoa Hoa để mua một chiếc bảng trắng nhỏ, sau đó dùng bút đen viết giá lương thực lên bảng.
Gạo trắng năm hào một cân.
Bột mì năm hào một cân.
Gạo cũ hai hào một cân.
(Giá này được định ra để tiện cho tác giả, không phản ánh đúng tình hình thực tế.)
Sau đó cô bổ sung thêm một dòng, ba ngày khai trương đầu tiên được giảm giá 12%/sản phẩm.