Tô Lăng ngồi xuống, Hoa Hoa nhảy lên đùi cô.
"Hoa Hoa, làng Đại Vương chỉ có ngần này người thôi à?"
Cô cảm thấy kiếm tiền ở đây hơi khó.
"Không chỉ vậy đâu, cửa hàng nhỏ này không bị giới hạn làm ăn, có thể kinh doanh với các làng lân cận, thậm chí là các thị trấn ở xa hơn."
Tô Lăng nghe xong cảm thấy yên tâm hơn hẳn.
Vương Bảo Quốc về đến nhà, việc đầu tiên là vào gặp vợ mình, sau đó mở hộp sữa bột, pha ngay một chén sữa.
Triệu Hạnh giữ lấy anh, kể về chuyện nhân sâm.
Vương Bảo Quốc lau nước mắt, nghẹn ngào nói: "Cảm ơn Bảo Châu nhiều lắm, anh sẽ viết giấy nợ ngay, em đừng lo, hãy bồi bổ cơ thể trước đã. Ngày mai anh sẽ mua cho em một con gà."
Triệu Hạnh lắc đầu, khuyên nhủ: "Nhà mình còn khó khăn, mùa đông này chẳng có việc gì làm, anh đừng tiêu tiền bừa bãi."
"Chăm lo cho sức khỏe của vợ thì không gọi là tiêu tiền bừa bãi." Vương Bảo Quốc đắp chăn cho vợ, trấn an cô.
"Đừng lo, anh sẽ trả hết nợ, còn Minh Châu đâu?"
"Minh Châu và Bảo Châu đang ở trong bếp, mẹ nói phải nấu một nồi cơm để bồi bổ sức khỏe cho mọi nguowif."
Triệu Hạnh mỉm cười, nói rằng hai cô bé cứ đứng ngóng vào nồi cơm mãi không thôi.
Vương Bảo Quốc gật đầu: "Đúng là cần bồi bổ, thêm nữa ngày mai anh với chú Hai sẽ đi gặp bố vợ, hôm nay vẫn còn nhiều người chú ý quá."
Có lẽ nhà bố vợ anh cũng chẳng còn bao nhiêu lương thực.
Thật ra hôm nay họ nên đi từ trước, nhưng vì cửa hàng mới mở ngay trong làng, vẫn còn nhiều người chưa mua được lương thực, nhưng ngày mai thì chắc sẽ ổn hơn.
Triệu Hạnh cũng thở phào nhẹ nhõm, đợi sữa nguội bớt rồi bắt đầu cho con uống.
***
Ở một nhà khác, Vương Đại Căn vừa mua một cân gạo cũ về nhà, hắn vô cùng tức giận, đá mạnh một cái vào cửa khiến nó vang lên những tiếng ầm ầm.
"Vương Chiêu Đệ, tai mày điếc rồi à? Không biết ra mở cửa cho ba mày à!"
Vương Chiêu Đệ đang quét nhà, không ngờ bị đẩy ra ngoài và ngã xuống đất.
Cô bé không dám kêu la, chân tay run rẩy chạy đến mở then cửa.
Khi Vương Đại Căn thấy cô bé, ông ta liền đá một phát, "Ba mày đi tìm lương thực mà mày ra mở cửa cũng lề mề thế à!"
Vương Chiêu Đệ sợ hãi co ro người lại, cắn chặt môi không dám khóc.
"Anh có tìm được gạo không?" Lưu Quế Hoa vui mừng nhìn túi gạo trong tay Vương Đại Căn, "Tôi thấy nhà hàng xóm cũng có cái túi như vậy."
Vương Đại Căn mặt mày u ám: "Cứ nghĩ đến chuyện ăn uống thôi, suýt nữa tôi chết trên núi đấy."