Tiệm Tạp Hóa Kinh Doanh Đa Thế Giới

Chương 13

Trước Sau

break

Bình thường ngày nào cũng gặp mặt, không nên làm quá căng, cùng lắm là tránh mặt nhau chút thôi.

Nhưng hôm nay nếu chọc giận bà chủ, cô ấy không bán cho họ thì sao?

"Bà chủ, mì ăn liền là gì vậy?" Lý Quyên hỏi.

"Là mì ăn tiện lợi, bên trong còn có một gói nước sốt, một gói gia vị, chỉ cần đổ nước sôi vào, chờ năm phút là ăn được, hương vị đậm đà, rất ngon."

Tô Lăng lại nở nụ cười: "Có vị gà hầm, vị bò kho, và vị bò dưa cải, đều có giá năm hào một gói."

Lý Quyên có chút động lòng, nhà cô vừa gửi tiền tới trước khi tuyết lớn, nên lần này cô không cần phải gom tiền với người khác, mua gì cũng tiện.

"Bà chủ, cho tôi một gói vị gà hầm."

Lý Quyên không muốn quá phô trương, cũng định thử xem vị này thế nào, nên chỉ mua một gói, sau đó mua thêm một cân gạo trắng.

Tô Lăng nhanh chóng cân xong, nhận tiền rồi đưa gạo cho cô.

Những người phía sau nhìn thấy cũng lần lượt xếp hàng.

Người đã mua xong thì đứng chờ ở bên cạnh, cũng không rời đi, và không biết có phải là ảo giác không, nhưng trong tiệm này ấm áp lạ thường, cứ như có đốt củi dưới sàn vậy.

Cuối cùng cũng sắp đến lượt Phùng Kỳ, mặt hắn ta tối sầm lại, trông rất khó chịu.

Một thanh niên thật thà kéo hắn ta lại, đồng thời mỉm cười lịch sự với Tô Lăng: "Lão Phùng không giỏi ăn nói, tính tình cũng nóng nảy, nhưng anh ấy không có ác ý, chỉ thích đùa chút thôi, mong bà chủ đừng để bụng."

Phùng Kỳ giãy ra, trừng mắt nhìn Trần Lễ, mặt tỏ vẻ không vui.

Trần Lễ lắc đầu thở dài, vẫn giữ nụ cười hiền lành.

Lý Quyên lên tiếng: "Trần Lễ, anh đừng bận tâm đến anh ta, lúc nào anh ta chẳng thế, chẳng có chuyện gì đàng hoàng cả."

Trần Lễ nghiêm mặt: "Chúng ta đều là trí thức trẻ, tuy không có quan hệ gì với nhau, nhưng đã cùng sống trong khu nhà thì nên hòa thuận với nhau."

Lý Quyên:?

Không có quan hệ gì là chuyện bình thường mà?

Ai xuống nông thôn mà còn có thời gian yêu đương chứ, sau này còn phải về thành phố nữa mà.

Trần Lễ nhìn Tô Lăng, giọng dịu dàng: "Trời tuyết thế này, lương thực không dễ vận chuyển tới đây, thật sự là nhờ ơn bà chủ, cô đúng là người tốt bụng, sau này có việc gì cần, cô cứ gọi tôi, tuy không giỏi việc khác, nhưng cần sức thì tôi có thể giúp."

Tô Lăng mặt không cảm xúc.

"Tôi đến đây để kinh doanh, tiền trao cháo múc, các anh chị thế nào hay có quan hệ gì với nhau không liên quan gì đến tôi."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương