“Ngon quá đi mất, Bồ Đào ơi, cái bánh tart trứng này của cậu là mua ở đâu thế hả? Tớ nhất định phải bảo mẹ tớ cũng mua cho tớ ăn mới được!” Trương Gia Minh cũng vẫn chưa biết chuyện mẹ cậu ta đã được ăn rồi đâu, hồi nãy khi ông nội cậu ta ở dưới lầu lớn tiếng khoe khoang khoác lác thì cậu ta và Lệ Lệ đã chạy đi xem trộm tivi mất rồi, hiện tại cậu ta đang tiếc hùi hụi mà nhét cái miếng bánh tart trứng cuối cùng vào trong mồm.
Rất nhiều vụn bánh xốp dính trên bờ môi, cậu ta còn thò đầu lưỡi ra liếm sạch vào trong mồm, lại còn đưa ngón tay vào trong mồm mút mút mấy phát, mút ra cái tiếng chụt chụt rõ là to nữa chứ.
Nhiêu Lị Lị ôm lấy chú chó, mút sữa Canxi, đã sắp uống hết sạch rồi, ống hút phát ra tiếng rột rột trống rỗng, con bé nhìn Trương Gia Minh, đầy vẻ ghét bỏ mà dịch dịch người né ra bên cạnh một chút.
Cậu ta ở bẩn chết đi được!
Đào Đào quay đầu lại giải thích một phát: “Không phải mua đâu, tớ với bố tớ cùng làm đấy. Mấy ngày trước trên tivi có phát sóng chương trình về Áo Môn, tớ với bố tớ xem được xong là cùng nhau làm thử xem sao, không ngờ tới lại thật sự làm ra được luôn.” Cô nỗ lực bắt chước cái giọng điệu tinh tướng hồi nhỏ của mình, lại còn đặc biệt bổ sung thêm, “Bố tớ còn dạy tớ làm đế bánh tart trứng nữa cơ, chính là cái loại đế ngàn lớp xốp giòn này này, tớ đã học được cách làm rồi.”
Sau này cô còn muốn làm thêm nhiều loại bánh mì, món tráng miệng nữa cơ, vừa vặn tạo sẵn một cái cớ bao biện trước đã.
Trương Gia Minh và Nhiêu Lị Lị đồng thanh “Oa” lên một tiếng rõ to.
Chú chó Gà Chặt Khúc cũng sủa “Gâu” một tiếng.
Hai đứa tụi nó nghe xong thì chẳng có một chút mảy may nghi ngờ nào cả. Bởi vì Bồ Đào chính là giỏi giang như thế mà, con bé từ hồi học mẫu giáo đã biết nhào bột bánh rồi! Khi cô giáo nhà trẻ đặt câu hỏi, cả lớp chỉ có một mình con bé là trả lời được men nở là cái gì, có tác dụng ra sao, con bé lại còn biết dùng bột bánh để nhào nặn ra hình dáng chú thỏ nhỏ, chú chuột và chú mèo một cách thuần thục, đem tặng cho tụi nó chơi nữa chứ.
Vì thế mà Nhiêu Lị Lị cực kỳ khâm phục Đào Đào.
Con bé thì không xong rồi, mẹ con bé bảo con bé làm cái gì cũng không nên thân, chỉ được cái tài ăn uống là giỏi.
Nhưng mà có gì quan trọng đâu chứ? Bà nội con bé cũng đã bảo rồi, ăn được là có phúc mà!
Trương Gia Minh đầy vẻ say đắm bảo: “Cái này đúng là ngon tuyệt cú mèo luôn, mấy cái nhà hàng trà ở trên thành phố cũng chẳng có cái nào ngon bằng cái này của cậu cả.”
“Ơ này Trương Gia Minh.” Vừa nghe thấy câu này, Đào Đào không nén nổi sự tò mò mà xoay ngược cơ thể lại, ngồi ngược trên chiếc ghế hỏi: “Lúc cậu lên thành phố ấy, có từng nhìn thấy cái loại bánh tart trứng giống nhà tớ như này bao giờ chưa?”
“Chưa có, hôm nay tớ mới được nhìn thấy lần đầu tiên đấy.” Trương Gia Minh lắc lắc đầu, “Cái tửu lầu Việt Phủ lớn nhất ở trên thành phố ấy, bánh tart trứng người ta bán cũng là cái loại thông thường kia thôi, không có ngon bằng cái này đâu.”
Bố của Trương Gia Minh làm việc ở trên chính quyền thị trấn, tiền lương cao đã đành, mấy thứ đồ linh tinh lang tang được phát cũng nhiều lắm, trợ cấp giá lương thực, trợ cấp giá than, tiền tắm rửa cắt tóc, tiền giao thông đi lại vân vân và mây mây. Mỗi năm vào mùa hè nhà cậu ta còn có thể nhận được hai thùng phiếu nước ngọt nữa cơ, mẹ của Trương Gia Minh còn đi khắp nơi rêu rao bảo nhà họ đã đang xếp hàng chờ đợi để được phân căn nhà phúc lợi của cơ quan rồi, tầm hai ba năm nữa là sẽ dọn đi nơi khác sống.
Cái điều kiện gia đình nhà cậu ta ở cái con ngõ này quả thực là thuộc hàng tốt nhất đếm trên đầu ngón tay rồi.
Bố cậu ta cứ hễ có việc phải lên thành phố công tác là sẽ thuận tiện dắt cậu ta lên thành phố đi dạo chơi một vòng, thế nên Trương Gia Minh tuổi còn nhỏ mà đã được lên thành phố ăn pizza, bít tết với gà rán KFC rồi đấy chứ.
---