Tiệm Bánh Ngọt Phố Nam Thập Niên 90

Chương 57 : Mùa hạ tuổi thơ

Trước Sau

break

Đào Đào đã hạ quyết tâm, phải làm cho món bánh tart trứng này vang danh ngay từ phát súng đầu tiên!

Cô đối diện với cuốn vở tập viết chữ đang mở sẵn ra mà cúi đầu tiếp tục viết, bàn tay nhỏ nhắn cầm cây bút tuy viết không nhanh, nhưng cô lại càng viết càng thấy có động lực, từng nét từng nét vô cùng nghiêm túc.

Cái quạt vù vù thổi, cứ mỗi lần quay qua là lại làm cho trang giấy bài tập bị lật ngược trở lại, Đào Đào đành phải năm lần bảy lượt dùng cánh tay đè chặt lấy.

“Bồ Đào ơi, sao hôm nay cậu lại tập trung tinh thần như thế này hả? Tớ chẳng quen chút nào cả.”

Cái đứa Nhiêu Lị Lị vừa mới lôi kéo Trương Gia Minh chạy đi xem tivi kia bỗng nhiên vừa ợ một cái rõ to vừa sán lại gần, cái đầu tròn vo nũng nịu gối tựa lên bờ vai của Đào Đào. Hôm nay con bé mặc một chiếc quần đùi yếm bò màu xanh lam nhạt, trước ngực có thêu một chú chuột Mickey, đi kèm với cái khuôn mặt tròn xoe còn búng ra sữa kia, dáng vẻ cực kỳ đáng yêu.

Đào Đào vừa ngoảnh đầu lại một cái liền bị cái sự dễ thương của cô bạn thân thời thơ ấu làm cho đốn tim, không nhịn được mà vươn tay ra nhào nặn cái má mềm như bông của con bé. Ai mà tin nổi cho được chứ, cái con bé hồi nhỏ vừa hảo ăn lại vừa tròn trịa như thế này, lớn lên vậy mà lại chạy đi làm diễn viên cơ chứ!

Nhiêu Lị Lị mặc kệ cho Đào Đào nhào nặn, chỉ dùng khuôn mặt đầy sự sùng bái mà bảo rằng: “Bồ Đào ơi, hôm nay cậu viết chữ ngay ngắn đẹp đẽ quá đi mất, mẹ tớ chắc chắn sẽ bảo cậu có tiến bộ cho mà xem. Được rồi, cậu đừng viết nữa, cậu cũng qua đây ăn đi nè, nè, tớ đã cắm sẵn ống hút vào sữa AD Canxi cho cậu rồi đấy.”

Đào Đào được khen đến mức đỏ mặt tía tai.

Chẳng ngờ tới sau khi trùng sinh, cô lại tìm thấy cái cảm giác thành tựu của việc học hành... Ờ thì, tuy rằng chỉ là bài tập của học sinh lớp một tiểu học mà thôi.

Cô trái lại cũng chẳng sợ cô La hay Đào Quảng Chí có thể nhìn ra nét chữ của cô có cái sự thay đổi gì, bởi vì... ha ha... Đào Đào lớn lên rồi thì vẫn cứ là cái kiểu phông chữ học sinh tiểu học vụng về tròn trịa như thế này thôi.

Cái sự ngay ngắn trong miệng Lị Lị ấy, chẳng qua chỉ là chuyển biến từ kiểu thiếu nét đứt chữ, nhòe nhoẹt một cục, kích cỡ không đều, bộ thủ và nét bên cạnh rời rạc... thành kiểu miễn cưỡng có thể nhìn rõ được chữ mà thôi!

Dù vậy, Đào Đào vẫn nhận được sự cổ vũ vô cùng lớn.

Hôm nay cô dự định sẽ viết cho xong toàn bộ bài tập viết chữ và phiên âm do nhà trường phát xuống thêm nữa, còn cuốn bài tập hè kia thì mỗi ngày làm một ít là đủ rồi. Hiện tại cách ngày khai giảng vẫn còn hơn hai mươi ngày nữa cơ, vô cùng thư thả.

Cái kiểu người viết xong xuôi từ sớm như Trương Gia Minh kia vẫn thuộc về số ít hiếm hoi mà thôi.

Trước khi Đào Đào bước qua đây, cậu ta đã vẽ xong xuôi cả cái tờ báo tường duy nhất còn sót lại rồi, lại còn thật sự mang theo một cuốn sách bài tập Toán do mẹ cậu ta mua cho nữa chứ, bên trong toàn là những bài toán có lời văn chưa từng được dạy ở lớp một, có lẽ bố mẹ cậu ta còn bắt cậu ta phải tự học trước nội dung của lớp hai nữa cơ.

Nhiêu Lị Lị miễn cưỡng chép thêm được vài trang bài tập thì đã thấy mệt mỏi rồi, chạy xuống lầu lại bóc thêm vài chai sữa AD Canxi, bốc một nắm kẹo sô cô la hình quả bóng và kẹo cứng trái cây mang lên, đặt đồ đạc phịch xuống sàn nhà, rồi lại dẫm lên đôi dép lê chạy huỳnh huỵch huỳnh huỵch ra ngoài.

Con bé đi qua phòng ngủ bên cạnh, mang cái đài radio của bố nó qua đây.

Lại còn lén lút thả chú chó Gà Chặt Khúc đi vào trong nữa chứ.

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương