Cái tay bị cậu nắm lấy của Đào Đào, trong lòng bàn tay toàn là mồ hôi, vậy mà cậu ngủ say rồi vẫn còn có thể nắm khư khư được như thế.
Tê rần hết cả rồi, cô vội vàng rút tay ra rồi ra sức vẩy vẩy mấy cái.
Lòng bàn tay vừa trống trải một cái, Úc Luyến đang mơ màng ngủ cũng đột nhiên ôm lấy chăn ngồi bật dậy.
Cậu cũng buồn ngủ đến mức hai mắt ngơ ngác trống rỗng.
“Được rồi được rồi, đi đánh răng trước đã nào.” Đào Quảng Chí lắc lắc đầu, ông thực sự chẳng thể nào thấu hiểu nổi cái kiểu tình bạn lúc tốt lúc xấu đột ngột này của trẻ con, thuận thế liền lùa cả hai đứa xuống lầu để rửa mặt súc miệng rồi ăn cơm.
Úc Mỹ Trân dẫn Úc Luyến đi thay quần áo trước. Hôm nay bà gọi con trai dậy sớm như vậy, thực chất là muốn dẫn Úc Luyến về nhà ngoại, đi lên đảo để thăm bà ngoại của Úc Luyến.
Bà ngoại của Úc Luyến sống ở thôn Ly Phố thuộc phạm vi quản lý của thị trấn Chương Khê, thôn Ly Phố nằm ở trên một hòn đảo nhỏ, giao thông vô cùng bất tiện, đạp xe đạp đến bến phà cũng phải mất nửa tiếng đồng hồ, phà buổi sáng chỉ có hai chuyến thôi, cho nên mỗi lần đi đều phải tính toán chuẩn bị sẵn thời gian cho thật chuẩn.
“Bác cả của con gọi điện thoại bảo bà ngoại dạo này người ngợm không được khỏe, hôm nay tụi mình phải đi cho kịp chuyến phà sớm, nhanh cái chân lên nào con...” Úc Mỹ Trân sốt ruột kéo Úc Luyến đi về phòng.
Úc Luyến bị kéo đi vài bước, trên đầu còn vài chỏm tóc rối dựng đứng, vậy mà vẫn quay đầu lại nhìn nhìn Đào Đào một cái.
“Nhìn chị làm gì? Nhớ đánh răng cho thật sạch đấy nhé, em đi mau đi!” Đào Đào ngáp một cái dài thượt rồi vẫy vẫy tay với cậu, bản thân mình cũng đi đánh răng trước, lát sau tùy tiện lật tìm một chiếc áo thun ngắn tay cùng chiếc quần đùi mặc vào.
Bữa sáng vô cùng đơn giản, cháo khoai lang nấu sánh đặc nóng hổi đã được để cho nguội bớt, ăn kèm với dưa muối trám, củ cải muối, chao. Đào Quảng Chí còn rán cho mỗi người một quả trứng ốp la để ăn kèm với cháo.
Mùa hè, mới sáng ngày ra đã rất nóng nực rồi, Đào Đào cực kỳ thích ăn cái kiểu cháo nguội như thế này.
Cả nhà húp xùm xụp xong xuôi, dì Úc liền vội vội vàng vàng mang theo đủ loại đồ hộp, hộp quà bánh nướng bánh dẻo mà Đào Quảng Chí cứ nhất quyết bắt bà phải cầm theo, rồi chở Úc Luyến đạp xe đạp ra cửa.
Đào Quảng Chí tiễn vợ ra tận đầu đường, lúc quay trở về việc đầu tiên là gọi điện thoại bảo người ta mang cho ít khuôn giấy bạc làm bánh tart trứng đến. Thu dọn xong xuôi bát đũa, ông cũng không kìm nén nổi nữa mà rút phắt hai tệ ra đập bốp xuống bàn, bảo Đào Đào làm lại cái món bánh tart trứng ngày hôm qua một lượt nữa.
Hôm qua ông đi nhảy đầm chính là đã hạ quyết tâm hôm nay sẽ nghỉ ngơi, thế nên hôm nay ông vô cùng rảnh rỗi.
Đào Đào nhét tiền vào túi quần, đi vào nhà bếp làm bộ làm tịch, thong thả chậm rãi nhào bột, lại vụng về lóng ngóng đập trứng gà, làm Đào Quảng Chí nhìn đến mức không tài nào chịu nổi nữa, bảo rằng: “Nhìn con làm việc bố còn thấy mệt người hơn. Để bố làm cho, con cứ dùng cái miệng nói là được rồi, hôm qua con cho thêm cái gì vào đấy?”
“Con quên mất rồi, con cứ sờ trúng cái gì là cho cái đó vào thôi ạ...”
Đào Đào giả vờ như không nhớ rõ, mở tủ bếp ra, lấy từng thứ từng thứ một ra, đảo lộn tới lui một hồi mới nói hết được toàn bộ nguyên liệu.
Đào Quảng Chí hoàn toàn không có một chút phòng bị nào với con gái của mình, lại càng có đánh chết cũng chẳng thể nào nghĩ tới cái tầng lớp chuyện trùng sinh này được. Hơn nữa Đào Đào nói năng vẫn cứ kiểu không có đầu có đuôi như trước đây, ông cứ như đang đoán câu đố vậy mới đoán ra được cái món bánh tart trứng kiểu Bồ Đào Nha đến từ Áo Môn này rốt cuộc là có thứ tự ra sao, tỷ lệ đại khái thế nào.
Trong lòng lại càng tin tưởng chắc chắn đây là thành quả do Đào Đào vô tình mà mò mẫm ra được.
---