Tiệm Bánh Ngọt Phố Nam Thập Niên 90

Chương 41 : Roi mây kho thịt heo

Trước Sau

break

“Nè nè nè, con bày bừa ra thành cái dạng này mà con còn có mặt mũi để nổi cáu nữa hả! Con có biết lý lẽ là cái gì không hả?” Đào Quảng Chí từ đằng xa lại buông thêm một câu nữa.

Đào Đào bĩu bĩu môi, cả người đều quay ngoắt đi chỗ khác, hai tay ôm mông, không thèm để ý đến ông.

Mông đau chết đi được ấy chứ!

Quay ngoắt người một cái như thế này liền chạm ngay phải tầm mắt của Úc Luyến vẫn luôn nhìn chằm chằm vào cô từ nãy đến giờ.

Không nhìn thì không biết, nhìn một cái liền giật nảy cả mình, Úc Luyến đang mếu máo, trong hai con mắt lớn đã đong đầy những giọt nước mắt, chực chờ rơi xuống.

Làm sao thế này? Có đánh đòn vào mông cậu đâu mà cậu khóc lóc cái gì chứ!

Đào Đào sợ tới mức vội vàng vươn tay ra che lấy hai con mắt của cậu lại: “Đang yên đang lành tự nhiên em khóc lóc cái gì thế, em có bị ăn roi mây đâu, đừng khóc đừng khóc mà, lát nữa chị lại càng không có cách nào giải thích cho rõ ràng được đâu đấy.”

Lát nữa cái đầu óc ngu ngốc của Đào Quảng Chí lại sẽ tưởng là cô bắt nạt người ta cho mà xem!

“Chị ơi.” Úc Luyến sụt sịt rên rỉ hai tiếng, những giọt nước mắt nóng hổi giống như dòng sông vậy, chảy dài vào trong lòng bàn tay của Đào Đào.

“Có chị ở đây rồi, em đừng khóc nữa nha.”

Úc Luyến cố gắng lắc lắc cái đầu nhỏ nhấc gương mặt ra khỏi lòng bàn tay của Đào Đào, đôi con ngươi đen kịt kia của cậu vừa mới được nước mắt gột rửa qua, ướt sũng nhạt nhòa: “Chị ơi, mông chị còn đau lắm không?”

Trong lòng Đào Đào mềm nhũn ra một mảnh, nhịn cơn đau ở mông, thẳng người dậy ôm chầm lấy cậu, cô im lặng một hồi lâu, mới nói khẽ khàng: “...Một chút cũng không đau đâu, em đừng khóc nữa nhé.”

“Dạ.”

Cậu gục đầu trên bờ vai của Đào Đào: “Chị có bị chết không?”

Đào Đào ngẩn cả người, kiếp trước hình như dì Úc có từng nhắc tới, khi Úc Luyến mới có ba tuổi đầu đã từng đứng ở bên kia đường, tận mắt chứng kiến cái cảnh tượng bố đẻ của cậu không may bị cuốn vào gầm chiếc xe chở than...

“Chị không chết được đâu, ngoan nào.” Đào Đào xoa xoa cái đầu nhỏ của cậu, “Đừng khóc nữa nha.”

“Dạ.”

Đào Quảng Chí gọi nửa ngày trời mà Đào Đào không chịu đi qua, ông cũng hết cách với cô con gái này rồi, đành phải bưng khay nướng đi qua đây để tìm con gái, ai ngờ vừa mới bước qua đây đã nhìn thấy Đào Đào giống như một người chị gái ruột thịt đang ôm ấp Úc Luyến dỗ dành vậy.

Cái điều này làm cho một chút giận hờn cuối cùng của ông cũng hoàn toàn tan biến sạch sành sanh luôn, trong nháy mắt liền quên sạch cái hành vi suýt chút nữa thì dỡ tung cái nhà bếp khi nãy của con gái, lại còn vô cùng thích thú thầm nghĩ trong lòng: Lạ lùng thật đấy, Đào Đào ngày hôm qua đối với Tiểu Luyến còn giống như gà chọi nhau vậy, sao ngày hôm nay đã thân thiết đến mức này rồi chứ?

Thế nhưng trẻ con chính là cái dạng này đấy, lúc nắng lúc mưa, quậy phá đến mức chẳng cách nào thấu hiểu nổi.

Dù sao thì tụi nó có thể hòa thuận với nhau là tốt nhất rồi.

Như vậy ít nhất ông cũng không cần phải kẹp ở chính giữa con gái và vợ, không biết nên dỗ dành người nào nữa rồi.

Ông đổi sang một gương mặt tươi cười từ ái ghé sát qua hỏi: “Con gái ngoan à, con làm sao mà quậy phá ra được cái bánh tart trứng này thế? Sao con lại biết làm cái này hả?”

Đào Đào ôm Úc Luyến, tranh thủ thời gian liếc nhìn ông một cái: “Con không biết nữa, con làm bừa thôi ạ.”

“Bố biết là con làm bừa rồi, thế nhưng con làm bừa như thế nào cơ chứ, với lại nữa này, sao con lại biết nghĩ đến cái việc làm phần bột ngàn lớp trên bánh tart trứng thế?”

Cứ nhìn cái dáng vẻ thảm khốc kia của nhà bếp thì Đào Quảng Chí có thể không biết là làm bừa hay sao chứ?

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương