Đào Quảng Chí và Úc Mỹ Trân đang chen chúc ở trong làn sóng người ở vũ trường ngoài trời tại Quảng trường Nhân dân, uốn éo điên cuồng theo nhịp điệu mạnh mẽ của điệu nhạc Disco phát ra từ chiếc loa quảng trường. Chiếc đèn màu lớn được chăng dây điện đơn giản buộc trên thân cây đang vù vù xoay tròn từng vòng, những vệt sáng màu đỏ, màu xanh lá, màu vàng kim đổ xuống như mưa trút, làm cho người ta hoa cả mắt chóng cả mặt.
Hai người bọn họ nghếch cổ lắc đầu, cùng người ta thi thố nhảy nhót vô cùng vui vẻ thích thú. Sắp đến chín giờ rồi, hai người mới sực nhớ ra, trong nhà vẫn còn hai cái đứa nhỏ mối quan hệ không được hòa thuận cho lắm, đành phải vội vàng thu dọn rời khỏi hiện trường để đi về nhà.
Hai người bọn họ thực ra đều mới chỉ ngoài ba mươi tuổi đầu thôi, việc kết hôn sinh con sớm đã tước đoạt đi của bọn họ rất nhiều sở thích, nếu như không có con cái thì có lẽ hai người bọn họ có thể nhảy đầm thâu đêm suốt sáng luôn ấy chứ.
Đèn đường trên đường Thắng Lợi tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt tù mù, những cây xoài ở hai bên đường xào xạc reo vang trong gió đêm. Gương mặt Đào Quảng Chí nhễ nhại đầy mồ hôi, dùng lực đạp chiếc xe đạp lên dốc, trên ghi-đông phía trước có treo chiếc túi xách nhỏ bằng da màu đỏ của Úc Mỹ Trân, cùng với một túi kem que vừa mới mua lúc đi ngang qua cửa hàng bách hóa tổng hợp khi nãy.
Trên yên sau xe đạp, Úc Mỹ Trân với mái tóc dài tung bay đang ngồi nghiêng một bên.
Cả hai người người ngợm đầy mồ hôi nóng nực, tóc mai trước trán đều còn ướt đẫm, thế nhưng trong lòng lại vô cùng vui sướng. Cánh tay của Úc Mỹ Trân ôm chặt lấy vòng eo của ông, gương mặt áp sát vào tấm lưng đẫm mồ hôi của ông, nheo nheo đôi mắt lại để tận hưởng làn gió mát thổi qua.
Bà đã rất nhiều năm rồi không được sống những ngày tháng như thế này.
Chiếc xe đạp rẽ ngoặt ở đầu ngõ, bánh xe phía trước lăn qua một viên gạch xi măng bị lỏng lẻo, Úc Mỹ Trân bị xóc nảy một cái kêu rầm lên, mông bị bắn lên khỏi yên xe, cười lớn vỗ vỗ vào lưng ông: “Anh đi chậm một chút coi nè!”
Đào Quảng Chí hì hì cười lớn, cố ý đạp xe càng dùng lực hơn, lúc xuống dốc còn cố tình buông lỏng cả tay lái ra, làm cho Úc Mỹ Trân sợ hãi ôm chặt lấy vòng eo của ông, la hét thất thanh trên chiếc xe đạp đang nghiêng đông ngả tây.
Đào Quảng Chí cũng hét lớn cười to theo.
“Tối hôm nay vui vẻ quá đi mất.” Qua khỏi đoạn đường xuống dốc, rốt cuộc Đào Quảng Chí mới chịu yên phận đạp xe, còn cảm khái buông một câu, “Vợ à, em có phát hiện ra không? Chẳng có cái cuộc điện thoại nào gọi tới tìm tụi mình cả nè.”
Nếu đổi lại là thời gian trước đây, hai người bọn họ ra vũ trường chơi chưa đầy nửa tiếng đồng hồ thì mấy người hàng xóm chắc chắn sẽ bắn tin vào máy nhắn tin tìm bọn họ đến cửa hàng bán đồ tạp hóa ở gần quảng trường ngay, gọi bọn họ quay trở về cho bằng được.
Ngày hôm nay hoàn toàn không có động tĩnh gì cả, chứng tỏ hai đứa nhỏ ở nhà chung sống với nhau khá là tốt. Chính vì vậy, Đào Quảng Chí và Úc Mỹ Trân không chỉ có lần đầu tiên được chơi bời thỏa thích đến thế, mà trong lòng phần nhiều còn cảm thấy may mắn vì thái độ đột nhiên dịu xuống của Đào Đào nữa cơ.
Đến trước cửa nhà, Đào Quảng Chí đỗ xe, Úc Mỹ Trân nhảy xuống xe trước tiên là vuốt ve lại tà váy chỉnh đốn lại mái tóc, Đào Quảng Chí cầm theo chiếc túi xách của Úc Mỹ Trân cùng túi kem que đi lên mở cửa trước.
---