Tiệm Bánh Ngọt Phố Nam Thập Niên 90

Chương 12 : Bánh kem giỏ hoa nhỏ

Trước Sau

break

Đào Đào ngẩn ra, vô thức quay mặt đi chỗ khác.

Cô dắt chiếc xe đạp vào trong tiệm dựng gọn gàng, Úc Luyến liền đứng yên tại chỗ nhìn cô.

Cậu thực sự đã tiến bộ rồi, bây giờ nói chuyện đã biết nhìn người ta rồi, không hiểu sao Đào Đào lại nghĩ như vậy trong lòng.

“Chị ơi.”

Cậu lại nhẹ nhàng gọi cô một tiếng.

Rõ ràng là ở trước cửa nhà mình, ngược lại Đào Đào lại cảm thấy vô cùng cọc cằn, cũng lười sửa lại cách xưng hô của cậu nữa, cô xoay người lại định hỏi cậu đến đây làm gì, vừa quay lại liền thấy cậu đưa tay ra, móc một chiếc móc khóa hình chú chó đốm từ trong túi quần ra.

“Tặng chị này, là tự em làm đấy.”

Chiếc móc khóa được lắp ghép bằng những khối gạch Lego nhỏ xíu, ghép vô cùng tinh xảo, chú chó nhỏ ngoác cái miệng cười ngốc nghếch, sống động như thật, nhìn một cái là biết đã dồn rất nhiều tâm huyết vào đó.

Đào Đào ngẩn ra, thực ra cô đã chẳng còn thích chó đốm từ lâu rồi.

“Chúc chị năm mới vui vẻ trước nhé.” Cậu tiến lên một bước, cầm lấy bàn tay đang nắm tay nắm cửa của Đào Đào, đặt chú chó bằng nhựa vẫn còn vương chút nhiệt độ cơ thể của cậu vào trong lòng bàn tay cô.

Ngón tay của cậu hơi lạnh, khi chạm vào da thịt cô khiến cả người Đào Đào cứng đờ lại một chốc.

“Chị ơi,” Cậu lại gọi một tiếng, ánh mắt rơi vào đôi mắt đang kinh ngạc của cô, “Năm sau, chị sẽ thi vào trường đại học ở đâu?”

Đào Đào bị nhét đồ vào tay một cách bất ngờ, ngón tay kẹp lấy chiếc móc khóa hình chú chó nhỏ chưa kịp phản ứng lại, lại đột nhiên nghe thấy cậu hỏi chuyện này, dường như lưỡi cũng líu lại, trong nháy mắt đôi gò má đã đỏ bừng lên.

Với cái số điểm lẹt đẹt kia của cô, dùng lời của Đào Quảng Chí mà nói thì chính là: “Con gái ơi, cái số điểm này của con là thi kiểu gì ra được thế hả? Đỉnh thật đấy nha, điểm thi còn chẳng cao bằng chỉ số axit uric lúc bố đi khám sức khỏe nữa cơ đấy!”

Cô thi vào một trường dân lập hệ cao đẳng còn trầy da tróc vảy, thì còn có sự lựa chọn nào khác được nữa chứ?

Đào Đào cúi đầu nói một câu qua loa: “... Chắc là trường nào gần nhà thôi, chứ còn đi đâu được nữa.”

Úc Luyến nghe xong, rất nghiêm túc gật gật đầu, giống như đã nhận được một câu trả lời vô cùng quan trọng đối với cậu vậy.

Cơn gió mùa đông thổi qua con ngõ, cuốn theo lớp cát bụi và những chiếc lá rụng trên mặt đất.

Cậu im lặng đứng trong gió vài giây, rồi sau đó lại ngước mắt lên, đôi con ngươi đen láy thuần túy ấy nhìn chằm chằm không chớp vào đôi mắt đang né tránh của Đào Đào:

“Em sẽ thi để quay trở về đây.”

Đào Đào không hiểu chuyện gì liền “hả” một tiếng.

Cậu nói với cô chuyện này làm cái gì chứ?

“Em đã nói với mẹ rồi, em muốn quay về đây.” Cậu lại lặp lại một lần nữa một cách nghiêm túc như vậy, đôi con ngươi đen nhánh tròn xoe dõi theo cô thật lâu, “Chị ơi, em nhất định sẽ quay về.”

Gió ngừng thổi, cậu đứng trong luồng ánh sáng lạnh lẽo của ngày đông, nói từng chữ một như một lời hứa hẹn với Đào Đào:

“Chị đợi em nhé.”

“Chị ơi.”

Đáng tiếc, tất cả đều đã không kịp đợi nữa rồi, cậu đã qua đời vào mùa xuân trước kỳ thi đại học.

Về sau này, lúc nào Đào Đào cũng nhớ đến buổi chiều mùa đông năm ấy, nhớ đến dáng hình gầy gò cao gầy đơn bạc của cậu đứng trước cửa nhà, nhớ đến khoảng trời sạch sẽ lại bướng bỉnh trong ánh mắt cậu, nhớ đến câu nói “Chị đợi em nhé”.

Và ngay vào lúc này đây.

Đào Đào ôm lấy Úc Luyến nhỏ bé khóc lóc thảm thiết, bao nhiêu lời xin lỗi chôn giấu trong lòng rất nhiều, rất nhiều năm qua đều được khóc ra một cách thỏa thích trong những giọt nước mắt trọng sinh.

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương