Thượng Tướng Luôn Nghĩ Rằng Tôi Là Omega Của Anh Ấy

Chương 6

Trước Sau

break

Là phó quan của Lục Phỉ, những nhiệm vụ khác có thể mặc kệ, mọi việc phải lấy Lục Phỉ làm đầu.

Bởi vậy, hôm nay Tống Lê đã đến bệnh viện từ rất sớm.

Vốn cậu nghĩ rằng Lục Phỉ vẫn còn đang ngủ trong phòng bệnh, ai ngờ vừa mở cửa, một luồng pheromone khủng khiếp hơn cả ngày hôm qua nháy mắt ập đến.

Lục Dương run rẩy trong góc phòng, nhìn thấy Tống Lê như nhìn thấy cứu tinh: "Anh Lê, cuối cùng anh cũng đến rồi!"

Lục Phỉ đang giằng co cũng nhận ra sự xuất hiện của Tống Lê, ánh mắt vốn đang hung dữ như chó sói nhìn mọi người xung quanh, lập tức tràn ngập sự uất ức: "Tống Lê, sao bây giờ anh mới đến?"

Theo lẽ thường, một người đàn ông cao gần 1m9 tỏ ra uất ức sẽ trông rất kỳ cục. Nhưng Lục Phỉ sinh ra đã có vẻ ngoài tinh tế và xinh đẹp, mái tóc vàng cùng đôi mắt xanh quý phái, trên chiến trường anh hung dữ như một con sói đầu đàn, nhưng lúc này lại giống như một chú chó Golden lớn tìm thấy chủ nhân, chỉ muốn vẫy đuôi và làm nũng với chủ để được vuốt ve.

Tống Lê giống như không cảm nhận được sự áp lực từ pheromone, bước vào phòng đóng cửa lại, hỏi: "Chuyện gì đang xảy ra vậy?"

Lục Dương chỉ về phía anh trai y tá còn sợ hãi hơn cả cậu ấy, gần như không thể nói thành lời: "Vết thương trên người anh ấy cần được thay băng, nhưng anh ấy không cho ai chạm vào."

Lục Phỉ không thích người lạ chạm vào mình.

Trong ký ức của Tống Lê, từng có một omega cố tình ngã vào người Lục Phỉ, kết quả là bị Lục Phỉ đá bay, sau đó còn thay đôi giày khác.

Không ngờ rằng dù mất trí nhớ quên một số chuyện, thói quen nhỏ này vẫn nhớ rất kỹ.

Tống Lê nghĩ, nếu đã vậy: "Vậy thì hãy sắp xếp một robot mới để giúp thượng tướng thay băng."

Lục Dương: "Đúng vậy! Sao em không nghĩ ra chuyện này!"

Nhưng Lục Phỉ lại không vui: "Tống Lê, có phải lần trước em đánh dấu tạm thời anh khiến anh bị đau, nên anh nhớ mãi đến giờ, thà để robot giúp em thay băng còn hơn là đến gần em đúng không?"

Tống Lê: ?

Đánh dấu tạm thời? Lục Phỉ đang nói gì vậy?

"Đã qua lâu rồi mà..." Lục Phỉ lẩm bẩm, sau đó ngửi ngửi mùi trên người mình, chỉ có mùi pheromone của anh, rồi nói với Tống Lê: "Anh lại đây."

Tống Lê nghe vậy do dự vài giây, sau đó tiến lại gần giường bệnh: "Cậu muốn nói gì..."

Vừa đến cạnh giường, Lục Phỉ đột nhiên đưa tay nắm lấy cổ tay phải của Tống Lê, kéo mạnh.

Tống Lê không kịp đề phòng mất thăng bằng ngã về phía Lục Phỉ, cậu lập tức chống tay trái lên cạnh giường, sợ mình không cẩn thận đè lên vết thương của Lục Phỉ.

Gáy cậu bất thình lình bị Lục Phỉ giữ chặt, không dễ dàng cử động, Lục Phỉ tự nghiêng đầu sang trái, để lộ phần cổ bị cổ áo che khuất.

Ánh mắt của Tống Lê lập tức dừng lại ở phần cổ của Lục Phỉ.

Làn da ở đó được che phủ bởi những sợi tóc vàng mảnh mai, cùng một lớp lông tơ mỏng, ở giữa cổ có một khối nhỏ nhô lên bằng khoảng một đốt ngón tay.

Đó là tuyến thể của Lục Phỉ.

"Nếu anh vẫn còn tức giận, thế hãy cắn em đi."

...

Lần đầu tiên Tống Lê gặp Lục Phỉ, tình huống không được tốt lắm.

Lúc đó cậu vẫn đang là tổng huấn luyện viên của khóa sinh viên mới nhất tại trường cũ, Lục Phỉ tình cờ là một trong những sinh viên mà cậu phụ trách.

Với vẻ ngoài xinh đẹp và thể lực mạnh mẽ, Lục Phỉ đã thu hút sự ngưỡng mộ của tất cả các tân sinh viên, đồng thời cũng gây ra sự ghen tị của những kẻ xấu xa.

Mấy tên alpha cao lớn đã chặn Lục Phỉ ở góc nhỏ của sân tập, cố gắng khống chế anh và đánh dấu anh như một omega, mục đích là để làm nhục anh.

Nhưng Lục Phỉ chỉ khẽ nhếch mép, khinh bỉ nói: "Bọn mày cũng xứng?"

Lời nói đầy châm biếm, kết hợp với ánh mắt khinh bỉ hơi nheo lại của anh, lập tức khiến mấy tên alpha phát điên.

Tống Lê đang chạy đêm, tình cờ chú ý đến cảnh này, ban đầu cậu nghĩ rằng Lục Phỉ thế lực đơn bạc đối phó với mấy tên alpha cường tráng sẽ có chút khó khăn.

Nhưng chỉ trong vài giây ngắn ngủi khi cậu chạy đến góc sân tập, Lục Phỉ đã giải quyết xong mọi chuyện một cách gọn gàng.

Lục Phỉ từ tốn lấy khăn tay từ túi áo ra lau, sau đó ném khăn vào mặt tên alpha cầm đầu, gã rên rỉ đầy đau đớn, nhiều chỗ trên người bị gãy xương.

"Lần sau nếu muốn phát điên cắn người thì nhớ lau mắt cho sáng."

Lục Phỉ nhẹ nhàng buông lời, quay người rời khỏi sân tập, khi đi ngang qua Tống Lê, anh còn rất lịch sự gật đầu chào.

Hoàn toàn không giống như sợ Tống Lê thấy anh đánh người mà đến gây phiền phức.

Mấy tên alpha chỉ có ý định mà chưa kịp hành động đã bị Lục Phỉ đánh cho bất tỉnh, thế mà bây giờ, trong căn phòng bệnh yên tĩnh, Lục Phỉ lại chủ động lộ tuyến thể để Tống Lê đánh dấu.

Vì khoảng cách gần, mùi bạc hà lạnh lẽo trong trẻo xộc thẳng vào mũi Tống Lê, thấm sâu vào ngũ tạng phế phủ, đi thẳng đến tận đáy lòng.

Dường như cả người cậu cũng đầy mùi của Lục Phỉ.

Mặc dù đây không phải là lần đầu tiên Tống Lê ngửi thấy mùi này, thậm chí cậu còn cho rằng mình đã quen với nó, nhưng lần đầu tiên nó khiến cậu mềm nhũn chân tay.

Trong lúc mất tập trung, đôi mắt Tống Lê chớp một cái, đột nhiên đẩy mạnh Lục Phỉ ra, lùi lại nửa bước mới ổn định được thân hình, hơi thở gấp gáp.

Lục Phỉ vẫn giữ nguyên tư thế nghiêng đầu lộ tuyến thể, có chút bối rối: "Sao vậy?"

Tống Lê đưa tay nới lỏng cà vạt cảm thấy hơi chật, cổ họng hơi khô, vốn định từ chối nhưng lời nói đến miệng lại biến thành:

"Cậu đã bao lâu chưa tắm rồi?"

Lục Phỉ: ...

Cũng thật trùng hợp, những ngày Lục Phỉ bất tỉnh nằm trên giường bệnh, anh thật sự chưa tắm, nhưng Chu Hải Lệ biết rõ tính cách kỹ lưỡng của anh, mỗi ngày đều nhờ người tránh vết thương và lau người cho anh.

Vì vậy, khi tỉnh dậy, Lục Phỉ không cảm thấy cơ thể mình có chỗ nào khó chịu hay có mùi lạ.

Nhưng bây giờ bị Tống Lê nói vậy, Lục Phỉ cảm thấy người mình chỗ nào cũng bẩn, ngay cả mùi pheromone vốn thuộc về mình cũng không còn sạch sẽ nữa.

Lục Phỉ lạnh mặt, bắt đầu cởi từng cúc áo.

Tống Lê không hiểu: "Cậu định làm gì nữa vậy?"

"Lau người."

Lục Phỉ nhanh chóng cởi áo, để lộ thân hình săn chắc.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc