Mặc dù cô đã hành động rất nhanh nhưng Từ Yến Kỳ vẫn nhìn thấy một phần xuân quang bên trong.
Dù sao thì vừa vào cửa cũng đã nhìn thấy rồi.
Ngực cô thực ra không lớn lắm, thuộc loại có thể nắm gọn trong tay, nhỏ nhắn xinh xắn như trái cây chưa chín, còn hơi nhô lên.
Hôm đó cô vô tình ngã vào người hắn, hắn đã cảm nhận được hình dáng bộ ngực của cô.
Không lớn bằng Ôn Tuế.
Từ Yến Kỳ liếc mắt sang chỗ khác, hắn nghe Trần Kiều nói với hắn một tiếng cảm ơn.
“Cảm ơn anh, Từ Yến Kỳ.”
Thấy cô đã chỉnh lại quần áo, Từ Yến Kỳ mới ngẩng đầu lên: “Ừm, lần sau tôi phải có được sự cho phép của cô thì mới cho anh ta vào.”
Hắn vẫn có chút áy náy vì vừa rồi đã để Lâm Dịch Tranh xông vào.
Đôi mắt Trần Kiều ửng đỏ lên, nhưng vẫn mỉm cười với hắn: “Không sao, không liên quan gì đến anh cả.”
Không biết tại sao, nhìn thấy Trần Kiều với vẻ mặt như vậy, hắn rất muốn giày vò cô, muốn dùng sức với cô khiến cô tan nát dưới thân mình.
Từ Yến Kỳ sững sờ một lúc, hắn mới nhận ra mình đang nghĩ bậy bạ gì.
Từ Yến Kỳ không nói gì nữa, hắn bước ra khỏi phòng Trần Kiều, lại phát hiện mình như đang bỏ chạy, bèn dừng bước khi đóng cửa rồi nói một câu.
“Cô nghỉ ngơi đi.”
Đổi lại là một tiếng “ừm” của Trần Kiều.
Trở về phòng mình, Từ Yến Kỳ đóng cửa lại, hắn dựa vào cửa sau rồi hít sâu, đưa tay sờ vào áo sơ mi sau lưng đã bị mồ hôi thấm ướt từ lâu.
*
Trong đêm khuya, Từ Yến Kỳ liên tục nghe thấy tiếng ho từ phía đối diện, là Trần Kiều đang ho.
Có vẻ là cô bị bệnh rồi.
Sáng hôm sau, Từ Yến Kỳ thấy bên ngoài thùng rác có hóa đơn giao đồ ăn, Trần Kiều tự đặt thuốc, cũng đã uống rồi.
Sau đó, Từ Yến Kỳ đi làm, trước khi đi, hắn nghĩ ngợi, rồi sau đó đun một ấm nước nóng cho cô, còn chu đáo đặt lên bàn ăn trong phòng khách.
Bình thường, Trần Kiều thích uống nước khoáng có bao bì, cô không bao giờ dùng bếp, cũng không tự đun nước uống.
Mọi thứ đều là gọi đồ ăn.
Đồ ăn ngoài đã tạo nên cuộc đời cô.
Buổi tối, Từ Yến Kỳ không về, hắn họp công việc rất muộn cho nên đến hơn tám giờ tối mới về.
Về đến nhà, giày của người phụ nữ vẫn còn, điều đó có nghĩa là cô không đi làm như tối qua.
Nhưng lại không thấy hộp cơm cô ăn hôm nay, bởi vì bên ngoài cửa vẫn chỉ có túi thuốc buổi sáng chứ không có rác gì khác cả.
Từ Yến Kỳ suy đoán, có lẽ hôm nay cô đã ra ngoài ăn.
Sau đó, hắn đi thẳng vào phòng mình, cho đến rất khuya, lại có tiếng ho của Trần Kiều, hơn nữa còn dữ dội hơn đêm qua.
Từ Yến Kỳ nghĩ dù sao họ cũng là bạn cùng phòng mà, trong lúc đi vệ sinh trở lại, cuối cùng hắn cũng đưa tay gõ cửa phòng Trần Kiều.
Gõ mấy tiếng, người bên trong không có phản ứng.
Từ Yến Kỳ thấy tình hình không ổn, hắn mới vội vàng đẩy cửa phòng Trần Kiều ra, may mắn là cô không khóa.
Trong phòng tối đen như mực, Từ Yến Kỳ tìm công tắc bật đèn, sau đó hắn nhìn thấy Trần Kiều đang sốt cao, cô co rúm người trong chăn.
Từ Yến Kỳ dò trán cô, nhiệt độ cứ liên tục tăng lên, còn có tiếng rêи ɾỉ vô thức phát ra từ khóe miệng cô.
“Trần Kiều, cô bị sốt rồi.”
Cơ thể cô không chỉ mệt mỏi mà còn thấy lạnh, đó là triệu chứng đặc biệt của sốt, Trần Kiều biết.
“Ừm, tôi biết rồi, ngủ một giấc là khỏi thôi.”