“Có thể.”
Hắn cắm rất nhẹ nhàng, vì sợ làm đau cô.
Mãi đến khi ngón tay dài đó hoàn toàn đi vào hoa huyệt của Trần Kiều, hắn mới lập tức cảm giác được hai chân cô không khống chế được mà kẹp chặt, ŧıểυ huyệt hơi co rút.
Môi Trần Kiều hé ra, giọng nói rất nhẹ, còn có chút run rẩy: “Ưm… Từ Yến Kỳ, ngón tay của anh dài thật đấy.”
Đây là kết quả cô tự mình dùng huyệt đo ra.
Từ Yến Kỳ nghe lời cô nói, hô hấp bất chợt nặng nề hơn mấy phần, đôi mắt hẹp dài của hắn vô tình nhìn chằm chằm vào tấm lưng tao nhã mê người của Trần Kiều trước mặt, khiến hắn căn bản không thể rời mắt khỏi cơ thể cô.
Cho nên hắn đã thuận theo suy nghĩ trong lòng mình, ngón tay bắt đầu nhấp trong huyệt của cô, từ từ chậm rãi đến càng ngày càng nhanh, từ ôn nhu đến càng thêm ra sức.
Cảm giác tê dại không ngừng dâng lên khiến Trần Kiều tê dại đến mức ngón chân cũng cong lên, tay cô theo bản năng nắm chặt bồn rửa mặt bằng sứ, hơi ngẩng đầu lên, mãi đến khi nhìn thấy chính mình trong gương và người đàn ông đang dùng ngón tay kí©ɧ ŧɧí©ɧ cô từ phía sau.
Mặt Trần Kiều ửng hồng, mắt cô ánh nước, cảm nhận ngón tay hắn đang thay phiên nhau nhấp vào, một nông một sâu, dịch trong hoa huyệt liên tục tiết ra, cô từ từ cắn môi.
“Từ Yến Kỳ, có lẽ là tôi sắp cao trào rồi.”
Lời vừa dứt, Từ Yến Kỳ khó khăn nhấp ngón tay bị huyệt non của Trần Kiều kẹp chặt càng ngày càng chặt, hắn phối hợp với sự cọ xát giữa hai chân cô, cảm nhận ngón tay càng chọc vào trong, càng lúc càng dính nhớp.
“Ưm, cảm giác được rồi, càng lúc càng ướt hơn rồi.”
Vừa dứt lời, ngón tay của hắn bắt đầu quấy đảo trong huyệt, quấy động tiếng nước tưới khiến Trần Kiều nghe thôi cũng cảm thấy thẹn thùng.
“A ưm… Sâu quá, chỗ đó khó chịu quá.”
Nghe cô mềm mại gọi, quả thực giống như phim cấp ba mà Từ Yến Kỳ xem mỗi buổi sáng.
Đều là mềm mại xen lẫn da^ʍ đãиɠ.
Động tác của Từ Yến Kỳ không nhịn được mà đột nhiên tăng nhanh, hắn vô thức tách hai chân mình ra, sau đó một tay hắn móc lấy huyệt của cô, một tay khác bắt đầu lặng lẽ cởi quần ngủ của mình cùng với qυầи ɭóŧ, kéo đến gốc đùi.
Tiếp theo, ngón tay hắn dùng sức xoa nắn thành thịt vốn đã tê dại của cô, đầu ngón tay bắt đầu có kỹ xảo tìm kiếm điểm mẫn cảm của cô.
Sau đó, kɧoáı ©ảʍ mãnh liệt tràn ngập toàn thân Trần Kiều, cô thở dốc kêu, vừa kiều mị vừa quyến rũ.
“A… Đúng rồi, ưm, là chỗ đó sẽ làm tôi mất khống chế đấy.”
Vừa nói xong, động tác của Từ Yến Kỳ không dừng lại, hắn vừa tăng nhanh tần suất nhắm vào điểm mẫn cảm của cô mà chọc vào, vừa tùy ý xoa nắn dươиɠ ѵậŧ đang sưng tấy của mình ở phía sau Trần Kiều.
du͙© vọиɠ trong mắt hắn nhuộm lên tấm lưng của cô, cũng như mông cô, thứ kí©ɧ ŧɧí©ɧ thị giác của hắn mãnh liệt: “Cô dạng chân rộng ra một chút đi.”
Hắn khẽ mở môi nói, hạ thân vì động tác cô mở rộng chân ra với hắn, run lên bần bật, lưng thẳng lên, vẫn khẽ run..
Sau đó, ngón tay hắn nhanh chóng dùng sức chọc vào huyệt của cô vốn đã sắp cao trào mất khống chế, tay còn lại cố ý xoa nắn quy đầu cứng rắn mẫn cảm của mình.
Mãi đến khi ngón tay Từ Yến Kỳ cắm vào huyệt của cô, nhanh chóng giống như ngâm trong nước, Trần Kiều kích động mà phát ra tiếng rêи ɾỉ vừa da^ʍ đãиɠ vừa kiều mị, mất đi lý trí.