Khi Trần Kiều ngẩng đầu nhìn hắn, hắn cũng nhìn cô, ánh mắt hai người chạm nhau, đôi mắt người phụ nữ đột nhiên mở lớn, đồng tử hắn cũng giãn ra.
Ánh mắt của hai người trong khoảnh khắc đó như đều đang thiêu đốt một ngọn lửa dữ dội khiến đối phương trong lòng rùng mình.
Người tránh ánh mắt trước là Từ Yến Kỳ, hắn lập tức quay người rồi đóng cửa lại.
“Xin lỗi.”
Hắn đứng ngoài cửa xin lỗi cô.
Nhưng không nghe thấy cô trả lời, ngược lại còn nghe thấy bên trong truyền ra một vài âm thanh xào xạc.
Từ Yến Kỳ không nghe rõ cô đang làm gì.
Hắn cực kỳ khó chịu đứng ngoài cửa, đi cũng không được mà không đi cũng không xong.
Sau đó, hắn hé môi, cuối cùng vẫn hỏi một câu: “Trần Kiều, có cần tôi giúp không?”
Lời vừa dứt, giọng nói hơi khàn của Trần Kiều từ trong phòng tắm truyền ra: “Không cần, tôi xong rồi, anh đợi ở ngoài một lát đi.”
Ý của cô là cô sắp xong rồi, lát nữa sẽ nhường phòng tắm cho hắn dùng.
Mãi đến mấy phút sau, bên trong tiếng nước xả dừng lại, Trần Kiều khoác một chiếc váy ngủ đen đi ra, cô thường thích mặc đồ đen, nhưng mặc lên người cô lại rất đẹp, như một con thiên nga đen vậy.
Đặc biệt là chiếc váy ngủ tối nay, ôm sát vào cơ thể cô, hoàn mỹ thể hiện vóc dáng thon thả của cô, khiến cả người cô nhẹ nhàng lại càng thêm thần bí.
“Có thể vào được rồi.”
Trần Kiều nói với hắn, trên mặt không có một chút xấu hổ nào cả.
Như là đôi mắt mở to mà hắn vừa nhìn thấy trong phòng tắm không phải là của cô vậy.
“Được.”
Từ Yến Kỳ nhìn cô một cái rồi đáp.
Trước bồn rửa mặt rất chật hẹp.
Lại như lần trước, hắn muốn vào mà cô muốn đi ngang qua người hắn để ra ngoài, lần nữa giao thoa, lần này là Từ Yến Kỳ không cẩn thận thất thần, bước chân loạng choạng đè cô lên bồn rửa mặt.
Một cú đè này, ngực hắn rất chắc chắn dán lên nhũ của cô, Trần Kiều cảm nhận được sự xâm lược vô hình của hắn.
Theo sau đó, hai tay chống lên bồn rửa mặt, lập tức chống người lên, Từ Yến Kỳ nhíu chặt mày, xin lỗi cô.
“Xin lỗi.”
Sau đó, tay hắn vội vàng sờ lên tay nắm cửa phòng tắm muốn đẩy cửa vào.
Mãi đến khi một bàn tay nắm lấy cổ tay hắn, hắn quay đầu, ánh mắt bắt gặp ánh nhìn nóng rực của Trần Kiều.
“Từ Yến Kỳ, giúp tôi đi.”
Từ Yến Kỳ hơi sững ra.
Rõ ràng vừa rồi cô không cần hắn giúp mà.
Nhưng theo lời cô nói thì tay hắn cũng dần dần lặng lẽ rời khỏi tay nắm cửa đang nắm chặt.
Hắn cứ như vậy nhìn Trần Kiều buông tay đang nắm tay hắn ra, sau đó cánh tay thon thả của cô chống lên bồn rửa mặt, mông đẹp hướng về phía hắn hơi cong lên, chiếc váy ngủ chỉ che được một nửa đùi của cô cũng vì động tác này mà bị vén lên, chỉ có thể che được mông nhỏ của cô mà thôi.
Cô hạ eo xuống trước mặt hắn và một tay từ giữa hai chân đang mở rộng của mình từ từ đưa ra sau, cho đến khi từ dưới mông, bàn tay thon thả đó thò ra, nhẹ nhàng kéo lấy quần ngủ của hắn.
Sờ thấy chất liệu mềm mại, cô mới nhéo nhéo.
“Từ Yến Kỳ, tôi muốn anh dùng tay kí©ɧ ŧɧí©ɧ tôi.”
Lời vừa dứt, không có một chút phòng bị nào, cũng không có trao đổi ánh mắt với cô, nhịp tim của Từ Yến Kỳ như bị một sợi tơ kéo, trong sự giằng co vô thức run len.
Mãi đến khi hắn duỗi ngón trỏ và ngón giữa chạm vào vị trí giữa hai chân cô, giả vờ bình tĩnh vén váy của cô lên, đợi đến khi vén ra, cặp mông nhỏ nhắn và tròn trịa của cô cứ như vậy trần trụi trước mắt hắn.