"Ưm."
dươиɠ ѵậŧ của hắn dựng đứng lên trong tay cô.
"Thử thả nó ra nhé?"
Là Trần Kiều nhìn hắn đã dần cương cứng, đề nghị hắn cởi quần thả nó ra.
Từ Yến Kỳ nhíu mày, hắn biết thả ra sẽ đại diện cho điều gì, cho nên hắn không đồng ý mà nắm tay cô tiếp tục xoa nắn.
"Không cần, cứ như vậy đi."
Hắn theo bản năng nắm tay cô xoa nắn.
Trước kia khi hắn muốn thì cũng nắm vào tay Ôn Tuế như vậy, do mỗi lần cô ấy đều không quá muốn.
Bởi vì giúp hắn thủ dâm thì cô ấy không được gì, chỉ có hắn thoải mái mà thôi, hơn nữa còn phải tốn nhiều thời gian nữa.
"Xin lỗi."
Nhận ra hành động của mình đã mất kiểm soát, Từ Yến Kỳ vội vàng thu tay đang nắm tay cô lại, có chút bối rối: "Cứ như vậy là được rồi."
Trần Kiều nhìn tình cảnh lúng túng của người đàn ông, cô lắc đầu nói không sao rồi tiếp tục dùng tay giúp hắn xoa nắn.
Rất kỳ lạ, tay cô chỉ phủ lên quần hắn vuốt ve mà lại có thể khiến Từ Yến Kỳ có kɧoáı ©ảʍ mãnh liệt, cô như rất hiểu lực đạo xoa nắn, khi hắn thoải mái thì nhẹ nhàng, khi hắn cảm thấy bình thường thì tăng thêm lực trong tay.
Theo hắn bắt đầu hưởng thụ, hai tay dần dần chống ra sau, Trần Kiều cũng nghiêng người tới trước, cho đến khi cô cách quần nắm lấy dươиɠ ѵậŧ của hắn, đầu cũng ghé sát vào.
Giờ khắc này cô nhìn gần dươиɠ ѵậŧ đang cương cứng hơn trong quần ngủ rộng thùng thình của Từ Yến Kỳ, thứ đó thật sự rất thô to, to đến mức khiến người ta có chút tê dại da đầu.
Có một khoảnh khắc, Trần Kiều nhìn chằm chằm vào vật cứng đang xoa nắn trong lòng bàn tay, cô rất muốn xé quần hắn ra mà nhìn cho rõ.
Muốn xem thân gậy của nó có gân xanh chằng chịt hay không, muốn xem đầu quy đầu tròn trịa đó có sưng cứng đến mức đỏ ửng hay không.
Càng muốn mở miệng, nhìn người đàn ông, trước mặt hắn, đích thân nuốt lấy dươиɠ ѵậŧ của hắn.
Cô muốn để miệng mình, trước mặt hắn bị sống sờ sờ căng ra, chứa vật đó của hắn.
"Thật sự không cần tôi dùng ngón tay cảm nhận nó sao?"
Trần Kiều nghĩ như vậy, cô cũng bắt đầu làm như vậy, giơ tay từ từ kéo hai sợi dây quần ngủ trên bụng hắn lên, khẽ hỏi hắn.
Từ Yến Kỳ nghẹn ngào, hắn vốn muốn từ chối, không ngờ Trần Kiều lại mở miệng.
Lúc này người phụ nữ mày ngài mắt phượng, ám chỉ tìиɧ ɖu͙© quá mức trắng trợn.
"Từ Yến Kỳ, tôi muốn giúp anh sờ nó."
Lời vừa dứt, Trần Kiều kéo dây quần ngủ của hắn ra, liên tục thăm dò hành vi của hắn, bắt đầu khiến hắn muốn mà không được, mê muội không thôi.
Từ Yến Kỳ năm ngón tay nắm chặt ga giường phía sau, thần thái căng thẳng, cuối cùng, thật sự không nhịn được, hắn đã chọn đồng ý với cô.
Trực tiếp trước mặt cô, tự tay cởi dây rồi kéo quần ngủ xuống.
Trần Kiều cúi xuống, nhìn dương căn đột nhiên bật ra từ giữa hai chân hắn, đó là một thứ giống như rễ cây tròn trịa, cắm sâu vào khu rừng rậm rạp của người đàn ông mà cứng như thép.
Chỗ đó của hắn vừa thô vừa dài, vừa to vừa thẳng, quá mức phát triển dữ tợn.
"To quá, Từ Yến Kỳ, cái này của anh to thật đấy."
Trần Kiều cảm thán.
Cô run rẩy đưa tay từ từ vuốt ve: "Ôn Tuế có phước nhỉ."
Cảm nhận được ngón tay mềm mại của cô đột nhiên chạm vào và vuốt ve, Từ Yến Kỳ căn bản không nhịn được mà phát ra tiếng rêи ɾỉ.
Khiến hắn không có cách nào trả lời Trần Kiều.