Thuê Chung Nhà Với Bạn Trai Của Bạn Thân

Chương 12

Trước Sau

break

dươиɠ ѵậŧ vẫn còn cứng đó, Trần Kiều ước chừng cũng phải mười mấy centimet, dài bằng của Lâm Dịch Tranh cũng nên.

Cô không dám tưởng tượng thứ đó mà cương cứng lên thì sẽ thô và dài đến mức nào nữa.



Từ Yến Kỳ nhường phòng vệ sinh cho Trần Kiều, hắn mặc một bộ đồ ngủ đi vào phòng khách làm bữa sáng.

Mở tủ lạnh phát hiện đồ ăn tối qua vẫn còn, dứt khoát dùng lò vi sóng hâm nóng ăn, đỡ phải mất thời gian làm.

Hắn ngồi ở phòng khách cúi đầu ăn cơm, trong đầu nghĩ đến hình ảnh vừa rồi mở cửa chạm mặt Trần Kiều, lông mày nhíu chặt lại.

Cũng không biết cô đứng bên ngoài bao lâu, có nghe thấy không.

Từ Yến Kỳ lần này không sợ Trần Kiều biết hắn thủ dâm, hắn chỉ sợ khi hắn xuất tinh rêи ɾỉ hai tiếng kia rồi còn gọi tên cô sau đó bị cô nghe thấy.

Tan làm về.

Trần Kiều ở nhà, còn nửa tiếng nữa là cô đi làm, Từ Yến Kỳ cũng đặc biệt xin về sớm.

Hắn nghĩ tới nghĩ lui, luôn cảm thấy cần phải giải thích với Trần Kiều chuyện buổi sáng.

Vì vậy, hắn gõ cửa phòng Trần Kiều: "Có thể nói chuyện một lát không?"

Khi Trần Kiều mở cửa, khuôn mặt Từ Yến Kỳ góc cạnh rõ ràng, hắn mặc áo sơ mi trắng, cổ áo hơi mở ra.

"Được."

Trần Kiều cầm điện thoại, đi theo Từ Yến Kỳ đến phòng khách.

Ngồi trên chiếc ghế sofa tương đối mềm mại trong phòng khách, lúc này không phải buổi tối, trời chưa tối hẳn cho nên vẫn có ánh nắng chiều từ bên ngoài cửa sổ hắt vào, chiếu lên sống lưng của người đàn ông đang trầm mặc.

Từ Yến Kỳ hai tay đan vào nhau, khuỷu tay chống lên đầu gối, hắn im lặng một lát rồi mới mở miệng giải bày.

"Chuyện buổi sáng..."

Giọng nói của người đàn ông luôn mê người như vậy, cho dù chỉ là mấy chữ cũng có thể khiến người ta say mê.

Trần Kiều yên lặng lắng nghe hắn hỏi.

"Cô đã đứng bên ngoài bao lâu vậy?"

Trần Kiều nghe vậy, lông mi khẽ run lên, không lên tiếng.

Từ Yến Kỳ nhíu mày, từ từ ngẩng đầu lên, mang theo một vẻ lạnh nhạt và nghiêm túc, hắn tiếp tục hỏi cô.

"Vừa mới đứng hay là đã đứng một lúc rồi?"

Lời vừa dứt, Trần Kiều chỉ đơn giản nói một câu.

"Anh nghĩ là tôi có tật thích nghe lén à?"

Từ Yến Kỳ đột nhiên giải thích: "Không có."

Hắn nghiêng đầu, nhíu chặt mày, đồng tử như hắc diệu thạch mang theo vài phần áy náy rồi tiếp tục hỏi cô.

"Tôi sợ tôi đã… mạo phạm cô."

Hắn gọi tiếng Trần Kiều, sợ là cô đã nghe thấy rồi.

Trần Kiều không hiểu, cũng nghiêng đầu nhìn hắn: "Mạo phạm thế nào?"

Giọng cô mang theo một vẻ mềm mại, truyền hẳn vào tai hắn.

Ánh mắt của Từ Yến Kỳ trở nên thâm thúy, chẳng lẽ cô không nghe thấy sao?

Hắn suy nghĩ một chút thì thấy cũng đúng, tiếng nước xả trong phòng tắm lớn như vậy cơ mà.

Có lẽ hắn nghĩ nhiều rồi, sau đó Từ Yến Kỳ liếc mắt, nhàn nhạt nói:: "Không có gì đâu."

Hai người lần lượt im lặng, Từ Yến Kỳ khẽ mở môi mỏng, hỏi Trần Kiều: "Cô ăn cơm chưa?"

Trần Kiều gật đầu: "Ăn rồi."

Trước khi hắn về, cô đã gọi đồ ăn ngoài ăn xong rồi.

Từ Yến Kỳ cũng gật đầu theo, không biết nên nói gì, hắn nói: "Vậy cô làm gì thì làm đi."

"Ừm."

Trần Kiều trả lời xong, đứng dậy khỏi ghế sofa.

Cho đến khi đi được vài bước, phát hiện không cầm điện thoại nên cô đã lại quay lại lấy.

Đúng lúc này, cô cúi xuống, người hơi ngồi thẳng dậy, ánh mắt lóe lên, nửa dừng lại, mở miệng nói một câu.

"Từ Yến Kỳ, sau này… có cần tôi giúp anh không?"

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc