Đã nhiều ngày trôi qua, nhưng điều tra không có chút tiến triển gì.
Tiền Diệc Tâm hơi xuất thần. Chỉ cần có chuyện trong lòng, tuyệt đối sẽ không đi ngủ sớm. Tối nay một chút ánh trăng cũng không có. Nửa đêm, gió thổi cửa sổ giấy cót két, phòng trọ không thể nói là tồi tàn, nhưng cũng trở nên xốc xếch.
Trong nháy mắt, trời bắt đầu đổ mưa. Chân trời xa xôi vẫn còn kèm theo tiếng sấm mùa xuân. Vì tiết xuân phân đang đến gần, nên trời cũng không mưa quá nhiều. Chỉ là một cơn mưa phùn, không tránh khỏi khiến người khác trầm tư.
“Cốc cốc cốc cốc cốc.”
Dường như có hơn mười bàn tay gõ vang cửa phòng trọ. Tiếng gõ đột ngột trong tiếng mưa, vừa gõ vừa kêu:
“Chủ quán, mở cửa!”
Sau khi kêu lên lại tiếp tục gõ, như thể muốn phá vỡ tấm cửa.
Bị sự tò mò thúc đẩy, Tiền Diệc Tâm đã đốt một ngọn nến. Khi vừa bước ra khỏi phòng, nàng đã nhìn thấy tiểu nhị khoác áo ra mở cửa.
Tiểu nhị đang cầm giá nến thì thầm:
“Ai chà, nửa đêm rồi, có muốn cho người ta ngủ không?”
Một bên nói, một bên mở cửa. Hắn vừa kéo khóa cửa xuống, thì một đám đông từ bên ngoài xông vào, đạp hắn xuống đất.
Tiểu nhị đứng lên xem xét, không nói gì, xoay người đi về phía sân sau.
Thượng Võ ở phòng bên cạnh nghe thấy động tĩnh liền mở cửa đứng tại chỗ. Ngay cả Lý Thông và Đường Gia Ngọc trong phòng cũng nghe thấy tiếng động. Trận động tĩnh này cũng không nhỏ.
Người bước vào cửa đầu tiên là một thiếu niên ăn mặc chỉnh tề. Cho dù dầm mưa cũng có thể thấy vô cùng anh tuấn.
Hắn ôm một nữ nhân trong tay, có vẻ như nàng đang bị thương. Đám đông phía sau hắn là hai mươi bốn tên hộ vệ ở tiền sảnh ngày hôm đó.
Hóa ra là tiểu Hầu gia.
Ngay cả dáng vẻ chật vật trong mưa cũng thoát tục như vậy, đúng là sinh ra được một túi da tốt.
Diệp Hành Chi vừa đi lên lầu vừa nói với giọng lo lắng:
“Đi, tìm tất cả các đại phu trong thành Thục Châu mang tới!”
Chỉ còn bốn trong số hai mươi bốn hộ vệ ở lại, hai mươi người khác liền bước ra khỏi quán trọ.
Tiền Diệc Tâm cảm thán, hộ vệ của Hầu phủ thực sự khác người thường. Tốc độ có thể so sánh với tia chớp.
Diệp Hành Chi bước lên lầu, Tiền Diệc Tâm mới nhìn thấy người bị thương, vậy mà lại là Diệp Thiện Chi.
Nàng có chút tò mò. Với võ công của Diệp Thiện Chi rất khó có đối thủ, làm sao có thể dễ dàng bị thương.
Diệp Hành Chi cũng nhìn thấy Tiền Diệc Tâm, nhưng hắn không có nhiều thời gian để quan tâm, ôm Diệp Thiện Chi thẳng vào phòng đầu tiên.
Tiền Diệc Tâm nhìn thấy tình huống này có chút do dự.
Cứu hay không cứu?
Diệp Hành Chi hẳn là biết danh tính của nàng. Tiểu Hầu gia không nói, tại sao nàng phải tự hạ thấp mình.
Đại phu ở thành Thục Châu không có một ngàn cũng có tám trăm. Dường như không cần nàng tham gia góp vui.
Nhưng sau đó nghĩ lại, nàng và Diệp Thiện Chi có quan hệ đồng môn.
Liệu đại phu bình thường ở thành Thục Châu có thể chữa khỏi vết thương hay không.
Sau khi suy nghĩ, Tiền Diệc Tâm trở về phòng lấy hòm chữa bệnh.
“Chuyển lời giúp ta.” Nàng nói với Thượng Võ ở cửa.
Thượng Võ thấy nàng cầm hòm thuốc ra liền hiểu. Hắn đi tới cửa phòng Diệp Hành Chi.
Tiền Diệc Tâm đứng phía sau, nghe hắn nói:
“Tiểu Hầu gia có lễ, tiểu thư nhà ta biết một chút y thuật. Nếu như tin tưởng, tiểu thư nhà ta sẽ tận lực chữa trị cho Diệp tiểu thư.”
Diệp Hành Chi ở trong phòng thầm mắng chính mình, đã nóng nảy đến mức quên mất có một đại phu trong phòng trọ.
Cả hai người ở sau cánh cửa đợi một lúc.
Thấy Tiểu Hầu gia không trả lời, Tiền Diệc Tâm nghĩ rằng mình không nên lo chuyện bao đồng.
Vừa định quay lại phòng, nàng nghe thấy tiếng két mở cửa.
Diệp Hành Chi chỉ nói:
“Mời vào.”
Tiền Diệc Tâm theo sau.
Nàng nhìn thấy Diệp Thiện Chi đang nằm trên giường. Làn da trắng nõn như quả vải đã bóc vỏ, lông mày hơi nhăn lại vì đau, rất giống búp bê bạch ngọc.
Chỉ là cánh tay phải hơi chảy máu, hơn nữa còn là màu đen.
“Có phải nàng bị côn trùng độc cắn không?” Tiền Diệc Tâm xem kỹ vết thương rồi bắt mạch lại cho nàng.
“Đúng vậy, đó là rắn hổ mang.”
Tiền Diệc Tâm nghi ngờ.
“Với võ công của Diệp tiểu thư, làm sao có thể không né được con rắn đó.”
Không hỏi thì thôi, vừa hỏi đến cơn tức giận của Diệp Hành Chi lại trào dâng.
Hắn chua chát nói:
“Nha đầu ngốc này! Thấy con rắn sặc sỡ, vô thức đưa tay định sờ. Không ngờ bị nó quay lại cắn vào cánh tay. A Thiện đau quá liền dùng nội công bóp chết con rắn.”
“Nọc độc nhanh chóng lan ra khắp cơ thể.” Tiền Diệc Tâm kết luận.
Diệp Hành Chi nghe vậy lập tức hoảng sợ.
“Muội muội ta có chuyện gì sao?”
Tiền Diệc Tâm ngẩng đầu lên nhìn Diệp Hành Chi.
Tiểu Hầu gia lo lắng sốt vó.
Tiền Diệc Tâm lúc này mới quan sát kỹ diện mạo của hắn.
Lông mày như họa, đôi mắt đào hoa sắc sảo. Đúng là độ tuổi tốt để tự do phong lưu.
Thảo nào hành vi tùy tiện. Khuôn mặt này đủ tiêu chuẩn để làm một tay ăn chơi.
Tiền Diệc Tâm nói:
“Không sao, nhưng không thể dùng vũ lực trong thời gian ngắn.”
Diệp Hành Chi nghe thấy giọng nói bình tĩnh của nàng, có chút không tin.
Hắn muốn nói gì đó, nhưng suy nghĩ lại. Đã nghi ngờ thì không dùng, nếu quyết định để nàng chữa trị thì hắn sẽ không can thiệp.
Hơn nữa Tiền Diệc Tâm là muội muội của Trạng nguyên, đồng thời là sư tỷ của Diệp Thiện Chi, nên không sao cả.
Tiền Diệc Tâm dùng kim bạc phủ kín vết thương, lấy giá cắm nến đốt lửa lên, dùng dao rạch vào vết thương. Máu đen từ từ thấm ra ngoài.
Có lẽ là đau không chịu nổi, Diệp Thiện Chi nhấc chân trái lên đá nàng.
Tiền Diệc Tâm quay lưng tránh khỏi cú đá này. Nhưng trọng tâm không ổn định.
Khi nghiêng người sắp ngã, chuẩn bị hôn đất mẹ thì có người phía sau đỡ lấy.
Ở khoảng cách này, nàng cảm thấy cả người mình như sắp rơi vào lồng ngực của Tiểu Hầu gia.
Nàng vội vàng đứng dậy, lại đụng phải khung cột chạm trổ trên giường.
“Hít!”
Thật sự đụng vào đó.
Tiền Diệc Tâm xoa trán nghĩ nghĩ:
Họa vô đơn chí, họa vô đơn chí thôi. Người xưa quả nhiên không lừa ta.
Nàng chỉnh lại quần áo. Vẻ mặt lãnh đạm nhưng trong lòng lại bồn chồn.
Trên người Tiểu Hầu gia có mùi thơm.
“Khụ.”
Tiểu Hầu gia ho nhẹ một tiếng, khó khăn bước tới quan tâm.
“Không sao chứ, Tiền cô nương?”
Tiền Diệc Tâm còn chưa kịp trả lời thì hắn lại nói:
“A Thiện vốn học võ từ nhỏ, tướng ngủ không tốt. Khi ai đến gần thì nàng sẽ đánh người ta. Những nha hoàn trong phủ ta cũng thường bị thương.”
“Không sao đâu. Đó là một thói quen tốt.” Nàng buâng quơ muốn bỏ qua vấn đề này.
Diệp Hành Chi không nói nhiều nữa.
Tiền Diệc Tâm cầm dao tiếp tục lau máu độc cho cô nương tên A Thiện, nhưng lần này nàng đứng cách xa hơn một chút.
Nhìn bộ dạng thận trọng của nàng, Diệp Hành Chi cảm thấy hứng thú. Tâm trạng lo lắng ban đầu cũng đã dịu đi rất nhiều.
Cô nương ở kinh thành rất quyến rũ. Hắn không thể phân biệt được đâu là ngượng ngùng, đâu là làm bộ.
Hiếm có người thẳng thắn như nàng.
Tiền Diệc Tâm có làn da trắng, lại mang hào khí khác với nữ nhân bình thường. Diệp Hành Chi ngắm nhìn nàng, càng nhìn càng thuận mắt.
Trong những ngày qua, hắn đã đưa A Thiện đến Quan Khẩu, nơi phụ thân Diệp Tầm của hắn hy sinh trong trận chiến.
Trước khi hắn tưởng niệm tiên phụ thì Diệp Thiện Chi đã trúng độc.
Diệp Hành Chi thu lại suy nghĩ của mình, nhìn nữ nhân bận rộn trước mặt.
Sau khi Tiền Diệc Tâm băng bó vết thương cho A Thiện, nàng viết một đơn thuốc khác.
“Thuốc này mỗi ngày ba lần, sau ba ngày ta sẽ đổi đơn thuốc.”
Nàng đưa cho Diệp Hành Chi.
“Cảm ơn Tiền cô nương. Ta không ngờ ngoài việc đọc thơ ca, cô nương còn giỏi y thuật.”
Diệp Hành Chi tiếp nhận đơn thuốc. Thấy Diệp Thiện Chi không còn nguy hiểm, hắn cũng yên tâm.
Lại bắt đầu không đứng đắn.
Tiền Diệc Tâm thầm nghĩ, đề cập đến vấn đề thơ ca làm gì.
Thấy nàng không trả lời, Diệp Hành Chi đành nói tiếp:
“Khi ta đến kinh thành đã gặp qua ca ca của cô nương. Tiền đại nhân không hổ là Trạng nguyên thiên tài, khí độ bất phàm.”
Tiền Diệc Tâm không biết mục đích của hắn là gì. Nàng cũng không cảm thấy hắn có ác ý, nhưng thái độ khi nói chuyện thì… không thể giải thích được.
Lúc này, hộ vệ của Hầu phủ đến báo:
“Công tử, đại phu đến rồi.”
“Cho đi đi.”
Ngữ khí của Tiểu Hầu gia không tốt. Sắc mặt lúc nói cũng thay đổi, giống như đang hát tuồng vậy.
Giáp Tử có chút lo lắng.
“Nhưng tiểu thư…”
“Ngươi không có mắt à! A Thiện bây giờ không sao cả.”
Tiền Diệc Tâm bị sốc.
Ah, Tiểu Hầu gia thật là hung dữ.
May mắn thay, nàng đã không đắc tội hắn.
Diệp Hành Chi liếc nhìn Tiền Diệc Tâm.
“Quên đi, lấy đơn thuốc đi làm, nấu xong mang tới.”
Hắn suy nghĩ một hồi rồi nói:
“Thưởng cho tiểu nhị và đại phu trong nhà trọ một số tiền.”
Hắn quay người lại nói với Tiền Diệc Tâm:
“Theo lý thuyết, trả tiền chữa bệnh là điều đương nhiên. Nhưng lại sợ hơi tiền làm nhọc cô nương. Sau này cô nương muốn gì, ta nhất định dốc hết sức lực.”
Một câu khách sáo điển hình.
Nhưng Tiền Diệc Tâm cũng không khách sáo.
“Nếu sau này xảy ra chuyện, sẽ quấy rầy Hầu gia.”
Tiền Diệc Tâm hành lễ từ biệt rồi trở về phòng.
Diệp Hành Chi nhìn sắc mặt của A Thiện đã tốt hơn rất nhiều.
Nhưng Tiền Diệc Tâm thật thú vị.
Lúc này nhớ lại cử động nhỏ của nàng, hắn thầm mỉm cười.
Giáp Tử đưa thuốc đã nấu xong tới.
Diệp Hành Chi đánh thức A Thiện dậy, cầm cái bát đút từng ngụm cho nàng.
Thuốc này rất đắng, A Thiện ủ rũ.
Nàng nói:
“Ta không muốn uống nữa.”
Sắc mặt Diệp Hành Chi trầm xuống.
“Ngươi dám!”
“Đại phu Mông Cổ nào kê đơn thuốc đắng như vậy!”
Diệp Thiện Chi vẫn chống chế.
Diệp Hành Chi lạnh lùng nói:
“Sư tỷ của ngươi.”
Diệp Thiện Chi tuy chỉ mới gặp Tiền Diệc Tâm một lần, nhưng cảm thấy nàng không chỉ có nội công thâm hậu mà còn có y thuật cao minh, liền xem nàng làm tri kỷ.
“Thuốc do sư tỷ kê chắc hẳn rất tốt.”
Nói xong liền cầm lấy bát thuốc uống sạch.
Diệp Hành Chi mỉm cười.
“Xem ra A Thiện cũng cho rằng vị sư tỷ này thật tốt.”
“Giỏi võ, y thuật cao cường, thông minh lanh lợi, biết tiến biết lùi, nhân hậu.”
“Đánh giá cao như vậy?” Diệp Hành Chi không thể tin được.
Diệp Thiện Chi chỉ mê võ, không để ý đến chuyện khác.
Ở kinh thành cũng có nhiều cô gái cầm kiếm cầm đao. Vì sợ nàng cảm thấy nhàm chán, Diệp Hành Chi đã giới thiệu nhiều cô nương trẻ tuổi từ nhà tướng quân đến chơi với nàng.
Nhưng thường sau khi gặp một lần thì không còn gặp nữa.
Nàng cho rằng võ công của những tiểu thư yêu kiều đó quá kém.
Diệp Thiện Chi nói:
“Vừa rồi ca ca nói ‘cũng’, ca ca thấy tốt à?”
Hôm nay Diệp Thiện Chi nói quá nhiều.
Diệp Hành Chi quyết định bỏ qua nàng.
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ.
Cơn mưa nhỏ cuối cùng cũng tạnh.