"Đầu còn đau không ạ? Để con bóp đầu cho mẹ nhé."
Hai đứa trẻ ríu rít, cô con gái cởi giày, leo lên giường định bóp đầu cho Tô Viên Viên. Còn cậu con trai thì đấm bóp chân cho cô. Hai đứa nhỏ một đứa ghé sát vào má mẹ, một đứa ngẩng đầu nhìn cô. Da dẻ chúng bị nắng làm cho đen nhẻm, nhưng đôi mắt lại sáng lấp lánh giống như đá mắt mèo đen láy.
Nhìn hai cục bột nhỏ đang bám dính lấy mình, trái tim Tô Viên Viên như muốn tan chảy. Hai đứa trẻ vừa đáng yêu vừa xinh xắn, chỉ là gầy quá, tóc cũng hơi khô vàng do suy dinh dưỡng. Cả nhà họ Lục đúng là một lũ trời đánh.
Đối xử tệ với nguyên chủ đã đành, đằng này đến hai đứa nhỏ cũng chẳng thèm quan tâm ngó ngàng. Họ cầm tiền lương bố bọn trẻ gửi về, vậy mà chưa từng nghĩ đến việc cho chúng một bát cơm no.
Tô Viên Viên đau lòng ôm hai đứa trẻ vào lòng, hôn lên má chúng. Ở thế giới cũ, hồi nhỏ cô từng bị bắt cóc. Khi đó bọn bắt cóc định giết con tin, đã đâm vào bụng cô mấy nhát dao. Cô được cứu sống nhưng tử cung rách rồi, về sau không thể có con được nữa.
Lúc ấy cô còn nhỏ, lớn lên cũng chấp nhận sự thật này, không còn chấp niệm chuyện con cái. Không có chấp niệm không có nghĩa là cô không thích trẻ con.
Trước đây cô vẫn thấy hơi tiếc nuối, định bụng đợi công việc ổn định sẽ nhận nuôi một đứa bé. Không ngờ trời xui đất khiến thế nào lại xuyên sách, giúp cô có được hai bảo bối đáng yêu cùng chung dòng máu, cũng coi như trong cái rủi có cái may.
Tô Viên Viên chìm trong hồi ức. Hai đứa nhỏ nhìn nhau một cái, đều nhớ tới lúc về nhà hôm nay, bầu không khí rõ ràng không ổn.
Con trai Lục Tư Viễn ôm lấy Tô Viên Viên, lo lắng hỏi: “Mẹ, vừa nãy con thấy họ lại nói mấy lời khó nghe, cửa cũng hỏng rồi, họ lại bắt nạt mẹ à?”
Bọn trẻ còn nhỏ nhưng bố không ở bên, mẹ lại ốm yếu. Lớn lên trong những lời châm chọc lạnh nhạt, hai đứa hiểu chuyện sớm hơn người khác. Bình thường bác cả bác hai không ít lần chèn ép, bắt nạt mẹ, nên chỉ cần có gì bất thường, hai đứa lập tức nhận ra.
“Mẹ có bị thương chỗ nào không? Họ không đánh mẹ chứ?” Con gái Lục Minh Châu kéo tay Tô Viên Viên lên xem.
Hai đứa đều lo cho sức khỏe của cô. Mẹ vốn đã yếu rồi, sao có thể để người ta bắt nạt! Tô Viên Viên khựng lại. Nhìn hai gương mặt nhỏ đang chớp chớp mắt, đầy lo lắng trong lòng mình, tim cô bỗng ấm lên, ánh mắt cũng dịu đi.
“Họ không bắt nạt mẹ, chỉ tới nói mấy câu thôi. Cửa vốn đã cũ rồi, lát nữa mẹ tìm cái đinh đóng lại chốt cửa là xong. Còn hai đứa hôm nay đi làm gì thế?”
Sửa cái chốt cửa chỉ là chuyện nhỏ với cô. Điều cô lo chính là hai đứa trẻ. Trong sách, hai đứa không có bố mẹ chăm sóc, sống rất vất vả. Nhưng chúng rất hiểu chuyện, chưa từng khiến Tô Viên Viên phải lo.
Vừa rồi cô tỉnh lại thì không thấy chúng trong phòng, cũng không biết người nhà họ Lục có làm gì hai đứa không. Hai đứa nhìn cô thật kỹ, xác định trên người mẹ không có vết thương, lúc ấy mới thở phào nhẹ nhõm. Lục Tư Viễn liếc về phía cửa, chắc chắn ngoài khe cửa không có ai đứng nghe lén, mới cẩn thận lấy ra một bọc vải nhỏ.
Nói là bọc vải, thực ra chỉ là một mảnh vải rách.
“Hôm nay con lén sang giúp thím hàng xóm cắt cỏ cho lợn, ông bà nội không biết đâu. Thím Trương cho con hai xu. Mẹ cất đi, sau này cần thì mua thuốc uống! Uống thuốc vào là khỏi bệnh!”
Lục Tư Viễn mở bọc vải ra, kiểm tra hai đồng xu bên trong vẫn còn, mới vội nhét vào tay Tô Viên Viên. Rõ ràng mới ba tuổi nhưng giữa đôi mày đã có nét chín chắn không hợp với tuổi.
“Mẹ phải giấu kỹ nhé! Dù ông bà nội có nói gì cũng không được đưa cho họ! Họ đâu có thiếu tiền!”
Nghe con trai nói vậy, Tô Viên Viên hơi bất ngờ. Không ngờ con hiểu hết mọi chuyện. Ngoài việc thằng bé thông minh, còn một nguyên nhân khác người nhà họ Lục làm quá lộ liễu, đến cả trẻ con cũng nhìn rõ bộ mặt của họ.