Cối đá là thứ khó rửa nhất nhưng lần nào bác dâu cả và bác dâu hai cũng đẩy việc khó cho bọn họ. Cuối cùng mệt gần chết mà còn chẳng có nổi một bát cơm.
“Ôi trời! Con hoang kia, quần tôi!” Vương Xuân Hoa còn chưa kịp chửi, đã bị Lục Tư Viễn chặn họng trước.
“Hôm nay ba người bọn cháu chỉ được chia một cái bánh ngô. Hai anh kia mỗi người nửa cái nhưng các người lén giấu cho họ thêm một cái nữa! Không phải ai làm nhiều hưởng nhiều sao? Vậy để họ làm đi!”
Nhiều khi người lớn thiên vị thế nào, Lục Tư Viễn đều hiểu. Nhưng mẹ nói không sai, mẹ ốm yếu, tiền phần lớn nằm trong tay ông bà nội, họ chỉ có thể nhẫn nhịn. Giờ mẹ có rất nhiều đồ ăn, còn có nhà lớn, họ không cần lo đói nữa, không muốn bị bắt nạt nữa!
Trước đây trong nhà bảo Tô Viên Viên và hai đứa làm gì, họ đến thở mạnh cũng không dám. Hôm nay lại dám cãi lại, đúng là phản rồi! Vương Xuân Hoa bị nói đến ngẩn người.
Lý Hoa đang ngồi dưới mái hiên đan lồng tre nghe vậy, mắng một tiếng rồi cầm chổi đi tới: “Đồ ranh con! Gào cái gì đấy! Lũ vô ơn bạc nghĩa, không có một miếng cơm của cái nhà này, ba mẹ con chúng mày sống nổi không?”
Mẹ chồng đã nổi giận, Vương Xuân Hoa chống nạnh hùa theo: “Đúng vậy! Một con ốm yếu không làm nổi việc, sống được mấy năm nữa còn chưa biết. Không có bọn tôi nuôi, hai đứa chúng mày lớn nổi à? Lông còn chưa mọc đủ đã vô ơn. Ai dạy thế hả! Không làm việc còn muốn ăn không, đúng là trơ trẽn.”
Trong lời nói của Vương Xuân Hoa đầy ý mỉa mai, ám chỉ là do Tô Viên Viên dạy hư con. Mặt Lục Minh Châu đỏ bừng vì tức, lại vốc bùn ném về phía hai người, vừa ném vừa mắng.
“Chính hai người mới không biết xấu hổ! Lương của bố vốn là gửi về cho bọn cháu! Nếu không vì các người, bọn cháu đâu đến mức không có ăn! Các người cầm tiền của bố mà còn không cho bọn cháu ăn cơm, các người mới là đồ đòi nợ! Là cướp!”
Lý Hoa và Vương Xuân Hoa bị ném đầy bùn, tức đến bốc khói: “Muốn chết à! Hôm nay tao không lột da chúng mày mới lạ! Nuôi chúng mày đúng là nuôi sai, lũ sói mắt trắng không biết ơn!”
Hai người phụ nữ, một người cầm roi mây, một người cầm chổi, định lao tới bắt hai đứa nhỏ đánh. Kịch diễn cũng gần đủ rồi. Thấy con sắp bị đánh, Tô Viên Viên xách chổi bước lên chặn họ lại.
“Được lắm, xem ra cánh cứng rồi đấy. Hôm nay để ba mẹ con chúng mày biết tay!”
Vương Xuân Hoa và Lý Hoa không có ý dừng lại, còn định đánh cả cô. Tô Viên Viên cũng không khách sáo nữa, nhanh tay quét hai cái vào hông họ, chỗ đó mềm nhất, đánh đau nhất, rồi quét vào đùi và cánh tay.
Tô Viên Viên ra tay nhanh, lại dùng lực ngầm, nhìn thì không mạnh nhưng thực ra rất đau, đánh đến mức Vương Xuân Hoa và Lý Hoa kêu oai oái. Đánh nửa ngày, hai người chẳng chạm được vào Tô Viên Viên cái nào, ngược lại còn bị ăn không ít đòn.
Lục Tư Viễn và Lục Minh Châu nhìn mà sững sờ, mẹ thật lợi hại. Hai đứa cũng không định chỉ đứng nhìn. Chúng láu lỉnh nhìn nhau một cái, rồi cùng ngồi phịch xuống đất, ngửa cổ khóc to.
Giọng trẻ con vốn đã vang, hai đứa gào khóc ầm ĩ còn lớn hơn cả tiếng kêu của Lý Hoa và Vương Xuân Hoa.
“Bọn cháu khổ lắm! Bố đi bộ đội, trong nhà ai cũng bắt nạt bọn cháu. Mẹ thì ốm yếu, bọn cháu không giúp được gì cho gia đình nhưng mỗi tháng bố đều gửi tám mươi tệ về cho bọn cháu.”
Lục Tư Viễn vừa khóc vừa nấc, Lục Minh Châu ôm anh khóc theo.
Hai đứa vốn đã đáng yêu, vì quanh năm không được ăn no nên gầy gò, tóc vàng khô vì thiếu dinh dưỡng, lúc này vừa khóc vừa nói càng khiến người ta xót xa.
“Ông bà nội cầm tiền thì thôi, còn không cho bọn cháu ăn no. Ngày nào cũng đói. Mẹ ốm cần tiền mua thuốc cũng không cho. Hôm nay chỉ cho một cái bánh ngô để mẹ và bọn cháu chia nhau. Không ăn no đã đành, còn bắt bọn cháu rửa cối đá.”