Thẩm Yến Tùng nâng chén hành lễ, sau đó ngửa đầu uống cạn.
Quả nhiên, tiếp theo Cố Nam Chương không hề có chút biểu hiện nào của sự để bụng, mà chuyển sang trò chuyện về bài vở ở Thái Học, còn hỏi han vài chuyện khác… Dưới sự hào sảng của bằng hữu, Thẩm Yến Tùng cũng dần buông lỏng, hứng thú trò chuyện dần dâng lên, rượu vào lời ra, không khỏi cùng Cố Nam Chương uống thêm vài chén.
Thẩm Yến Tùng tửu lượng vốn không cao, trong khi Cố Nam Chương vẫn chưa có dấu hiệu say, hắn đã bắt đầu nói năng lẫn lộn.
Ngay lúc ấy, Cố Nam Chương như vô tình cười cười, nâng chén khuyên nhủ: “Chén này cũng cạn đi… không vì gì khác, chỉ chúc phủ đệ hỷ sự liên miên.”
“Đa… đa tạ…”
Thẩm Yến Tùng mắt đã vương men say, lẩm bẩm đáp: “Cùng vui cùng vui…”
“Nghe nói phủ đệ không chỉ kết thân với An Quận Vương phủ, mà còn kết thông gia với Giang gia.”
Cố Nam Chương cười nhàn nhạt: "Đúng là song hỷ lâm môn."
"Giang gia?"
Thẩm Yến Tùng ngẩn người, vẻ mặt mơ hồ: "Giang gia nào… nào chứ?"
“Ồ, chẳng phải tam muội của huynh gả vào Giang gia sao?” Cố Nam Chương ra vẻ nghi hoặc.
“Đương nhiên… không, không phải.”
Thẩm Yến Tùng mơ màng cười nói: “Đó là… ừm… nhà cô mẫu ta… Ừm … Biểu đệ Vân Sơn… Ừm...”
Cố Nam Chương buông chén rượu xuống, ánh mắt thoáng qua tia hàn ý.
Thẩm Yến Tùng có một vị cô cô gả vào Phó gia, vậy con trai bà ấy chính là… Phó Vân Sơn?
Phó Vân Sơn.
Ở kiếp trước, nàng chẳng xa lạ gì với vị thiếu niên tân quý của Hàn Lâm Viện này.
Năm năm sau, hắn sẽ nổi bật tại kỳ Xuân Vi, trở thành Thám hoa lang vang danh thiên hạ.
Người này diện mạo đoan chính, phẩm hạnh cũng không tệ, trên quan lộ suốt mấy chục năm gần như chưa từng gặp phải trở ngại, về sau còn trở thành một danh thần trứ danh.
Chỉ là khi ấy, nàng đã gả cho hắn.
Mà cuộc hôn nhân này lại là do nàng mưu tính, cướp đoạt từ tay tỷ tỷ ruột.
Cũng vì vậy, toàn bộ chi trưởng của Thẩm gia gần như đoạn tuyệt quan hệ với nàng.
Phó Vân Sơn là ngoại tôn của Thẩm lão phu nhân, tính tình chính trực, tất nhiên cũng khinh ghét nàng đến tận xương tủy, từ đầu đến cuối chẳng hề có bất kỳ qua lại gì.
Nếu kiếp trước, nàng thực sự động tâm với Phó Vân Sơn, căn bản không cần bày mưu tính kế với tỷ tỷ. Khi ấy, muốn gả cho hắn chẳng phải chuyện gì khó.
Nhưng nàng lại không chọn đối phương.
Lý do duy nhất, chính là vì lúc bấy giờ, Phó Vân Sơn vẫn chỉ là một thư sinh ngây ngô, là quan viên ngoại nhiệm tại địa phương, chẳng có bất kỳ điều gì đáng để nàng tranh đoạt.
Thế thì kiếp này, nàng làm sao có thể cự tuyệt phủ Anh Quốc công, mà lại quyết ý muốn gả cho Phó Vân Sơn?
Nghĩ lại trước đó, nàng chẳng những biết chuyện của thần y Diệp Khôn, thậm chí còn có thể gọi ngay ra họ của hắn…
Vậy thì chỉ có một khả năng duy nhất.
Thẩm Yên Kiều… cũng đã trọng sinh!
Nghĩ đến đây, lòng Cố Nam Chương liền sáng tỏ.
Khóe môi hắn khẽ nhếch lên, hiện ra một nụ cười lạnh lẽo sắc bén.
Quả nhiên là một nữ nhi khuê các vô tình vô nghĩa, chỉ biết mưu lợi cho bản thân!
Kiếp trước, nàng đã lừa gạt hắn cả một đời.
Rõ ràng hắn biết nàng dùng thủ đoạn để gả vào phủ, nhưng mỗi khi hồi tưởng lại khoảnh khắc chạm mặt năm ấy, nghĩ đến việc nàng chẳng tính kế ai khác, mà chỉ nhắm vào hắn… hắn lại tự lừa mình rằng, hẳn nàng cũng có đôi phần tình ý với hắn.
Vậy nên, dù nàng tâm tư thâm sâu, thủ đoạn tàn nhẫn, dù nàng ngoài mặt dịu dàng mà sau lưng lại giả dối, hắn tuy chẳng thích nhưng cũng nhẫn nhịn.