Nhưng nghĩ lại, lần này Tam nha đầu hẳn là sẽ hài lòng thôi.
Với suy nghĩ ấy, Thẩm lão phu nhân mỉm cười, nhẹ nhàng nói sơ qua ý tứ của phủ Anh Quốc công, sau đó chậm rãi quan sát phản ứng của Thẩm Yên Kiều với vẻ mặt tươi cười.
Thẩm Yên Kiều: “……”
Nàng cúi đầu, không lên tiếng, rồi chợt để mặc nước mắt lặng lẽ rơi xuống. Vài giọt lệ này, đối với nàng mà nói, diễn xuất đến là dễ dàng.
“Làm sao vậy?”
Thẩm lão phu nhân kinh ngạc, vội hỏi: “Chẳng lẽ con không muốn?”
Thẩm Yên Kiều vẫn cúi đầu rơi lệ, không đáp.
Thẩm lão phu nhân vạn phần khó hiểu:
“Gia thế như vậy, nhân phẩm như vậy, diện mạo như vậy… ngay cả như thế con cũng không vừa ý sao?”
Nếu đến cả Cố Nam Chương mà còn không vừa mắt, vậy trong kinh thành này còn nam nhân nào có thể lọt vào mắt Tam nha đầu?
“A, phải rồi.”
Thẩm lão phu nhân nhìn dáng vẻ cúi đầu không nói của Thẩm Yên Kiều, thoáng nhíu mày suy tư, rồi bỗng nhiên như nghĩ ra điều gì, bật cười thoải mái, tựa lưng vào gối dựa:
“Ta suýt quên mất, từ nhỏ con đã thân thiết với biểu đệ Vân Sơn. Khi ấy ta còn nghĩ chỉ là trẻ con nô đùa...”
Thẩm Yên Kiều: “……”
Nàng sững người. Biểu đệ Vân Sơn …
Đến lúc này nàng mới sực nhớ ra, biểu đệ mà Thẩm lão phu nhân nói đến, chính là Phó Vân Sơn, con trai duy nhất của Thẩm lão phu nhân và Thẩm Ninh.
Phó Vân Sơn thuở nhỏ thường xuyên đến Thẩm phủ chơi, lúc bé, đám tỷ muội vẫn thường tụ tập cùng nhau. Sau này, Phó gia được phái đi nhậm chức ở Giang Nam, hơn nữa tuổi tác dần lớn, số lần gặp mặt cũng ít đi rất nhiều.
Nói nàng thân thiết với biểu đệ Vân Sơn ư…
Rõ ràng là do Phó Vân Sơn quá ngốc!
Nàng thân với Phó Vân Sơn, chẳng qua là vì mỗi lần đều có thể tính kế lấy được từ tay hắn không ít thứ tốt.
Đứa ngốc ấy thuộc loại bị người ta bán đi còn giúp họ đếm bạc!
Lúc này, để Thẩm lão phu nhân có thể từ chối hôn sự với Anh Quốc công phủ, Thẩm Yên Kiều khẽ sững lại, nhưng cũng không biện bạch gì, chỉ tiếp tục rơi lệ, tiếp tục giả bộ đáng thương.
Thẩm lão phu nhân vốn đang quan sát kỹ phản ứng của nàng, thấy nàng quả nhiên hàng mi khẽ run lên, liền mỉm cười gật đầu: “Nếu đã như vậy, thôi thì…”
Nếu thật sự muốn thân càng thêm thân, bà cũng không phải không đồng ý. Chỉ là Phó Vân Sơn còn có chút nhỏ tuổi, tạm thời chưa cần gấp gáp… Đợi lần sau Phó gia hồi kinh, hỏi qua ý kiến rồi định cũng không muộn.
Thẩm gia sau đó khéo léo hồi âm thư của phu nhân Anh Quốc công, khiến vị kế phu nhân này nhất thời có chút tức giận.
Đúng lúc ấy, bà ta thấy Cố Nam Chương từ thư phòng Anh Quốc công bước ra, liền lập tức gọi hắn đến trước mặt.
…
“Mẫu thân có gì phân phó?”
Cố Nam Chương thản nhiên thi lễ, không nhanh không chậm.
Phu nhân Anh Quốc công vừa nhìn thấy dáng vẻ mềm cứng không ăn của hắn liền đau đầu vô cùng.
Đứa kế tử này, bà ta dốc hết tâm tư cũng không thể nắm giữ được.
Thế nào là ngoài mặt thuận theo, trong lòng chống đối, thế nào là lời nói êm ái mà ẩn kim châm, thế nào là giao tiếp khách sáo, không thực tâm, thế nào là không xa không gần, vừa đủ để không thể trách móc… Từ khi đứa kế tử này được đưa vào danh nghĩa của bà ta, bà ta đã nếm trải tất cả những điều ấy.
Không tìm ra lỗi sai của hắn, không thể chi phối được hắn, lúc nào hắn cũng giữ khoảng cách nhàn nhạt, xa cách mà lạnh nhạt với bà ta.