Nhưng nàng mới xoay người đi được hai bước…
"Vù!"
Chăn mỏng bất ngờ bị hất tung!
Chưa kịp phản ứng, Thẩm Yên Kiều đã thấy một thân ảnh nhỏ bé lao vút về phía mình.
"A Liễu...”
"Bịch!"
Thẩm Yến Liễu lao tới quá nhanh, Thẩm Yên Kiều không kịp đỡ, khiến hắn ngã phịch xuống đất!
"Oa… khụ khụ khụ... oa…"
Còn chưa kịp đứng dậy, hắn đã ôm chặt lấy chân nàng, vừa khóc to vừa ho khù khụ không ngừng.
Thẩm Yên Kiều nước mắt giàn giụa.
Nàng lập tức quỳ xuống, ôm chặt lấy cơ thể gầy gò, yếu ớt của đệ đệ.
Mặc cho Thẩm Yến Liễu khóc đến nghẹt thở, mặc cho nước mắt nước mũi hắn bôi đầy lên áo nàng.
Khóc đến mức gần như kiệt sức, Thẩm Yến Liễu cuối cùng cũng dần nín lại.
Có lẽ là vì khóc quá dữ dội, hắn bắt đầu khó thở.
Thẩm Yên Kiều nhẹ nhàng vỗ lưng giúp hắn, dịu dàng dỗ dành.
"A tỷ…"
Hắn vẫn níu chặt lấy áo Thẩm Yên Kiều, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên nhìn nàng, trong ánh mắt còn vương nước mắt, nhưng lại mang theo một tia cố chấp.
"A tỷ… có phải nhớ ta rồi không?"
Dứt lời, bàn tay nhỏ bé lại siết chặt thêm một chút, như thể chỉ cần buông lỏng một chút, Thẩm Yên Kiều sẽ lập tức rời đi vậy.
"Nhớ A Liễu chứ."
Thẩm Yên Kiều khẽ lau nước mắt trên má hắn, mỉm cười đáp:
"Từ lâu đã nhớ rồi… chỉ sợ làm phiền đệ học hành, nên vẫn chưa đến thăm."
Vừa nói, nàng vừa nhận ra trán hắn nóng … dù không phải quá cao, nhưng đủ để khiến nàng nhớ lại chuyện kiếp trước.
Chính vì không sốt quá cao nên đại phu mới chủ quan…
Nhìn thấy tâm trạng hắn vẫn còn kích động, Thẩm Yên Kiều vừa dỗ dành vừa khuyên hắn đừng nói nhiều, đỡ hắn về lại giường.
Nhưng Thẩm Yến Liễu đang hưng phấn, nào chịu ngoan ngoãn nằm xuống?
Thẩm Yên Kiều đành lấy gối dựa đặt sau lưng hắn, để hắn có thể thoải mái tựa vào.
Hắn cứ thế dán chặt ánh mắt vào nàng, chăm chú không chớp mắt.
Hắn rất nghe lời … nàng bảo uống nước, hắn uống; nàng bảo thay bộ quần áo ướt đẫm mồ hôi do khóc, hắn cũng ngoan ngoãn quay người, tự thay áo sau khi nàng quay lưng đi.
"Nghe nói mấy ngày nay đệ ăn uống không ngon?"
Đợi hắn dần ổn định lại, Thẩm Yên Kiều mới xách hộp thức ăn đến, cười nói:
"A tỷ vừa nấu một ít canh sơn mai, còn mang theo vài món điểm tâm, A Liễu nếm thử nhé?"
Thẩm Yến Liễu bặm môi.
Sợ hắn lại khóc, Thẩm Yên Kiều bèn đưa tay cào nhẹ lên má hắn, dịu dàng trêu ghẹo:
"Cười một cái nào."
Thẩm Yến Liễu xấu hổ, hừ nhẹ một tiếng, quay mặt đi, nhưng bàn tay vẫn túm chặt lấy vạt áo nàng, giọng khẽ khàng, có chút nghèn nghẹn trong mũi:
"Ta tự uống được."
"Há miệng."
Thẩm Yên Kiều bật cười, dứt khoát cầm thìa, nhẹ giọng ra lệnh:
"Quay mặt lại."
Một muỗng… lại một muỗng…
Vừa uống, đôi mắt hắn lại bắt đầu đỏ lên.
"A tỷ sẽ tìm đại phu khám lại cho đệ."
Thẩm Yên Kiều cảm thấy chua xót trong lòng, đợi hắn uống thêm một ít rồi liền chuyển chủ đề:
"Đệ bị sốt mấy ngày rồi đúng không?"
"Đừng đi!"
Thẩm Yến Liễu hoảng hốt siết chặt tay áo nàng, gấp giọng:
"Chỉ cần ủ mồ hôi là hết sốt thôi, a tỷ đừng đi."
Hắn không cần đại phu, hắn chỉ cần a tỷ.
Thẩm Yên Kiều hết cách, đành phải cam đoan hết lần này đến lần khác, hứa với hắn rằng mỗi ngày đều sẽ đến thăm, hoặc để hắn đến Mặc Trúc viện chơi bất cứ lúc nào.
Thẩm Yến Liễu do dự một lúc lâu mới chịu buông lỏng tay.
Thẩm Yên Kiều mỉm cười, dịu dàng trêu hắn:
"Tiểu lang quân tuấn tú thế này, đợi đệ khỏi bệnh, chúng ta cùng ra hoa viên ngắm hoa, ngắm cá, hoặc ra ngoài một chuyến… đến núi sau Đại Phật tự xem khỉ nhé?"