Vừa nói, hắn vừa thò tay vào túi hương bên hông, lấy ra một miếng hương đưa cho Cố Nam Chương.
Cố Nam Chương đưa tay nhận lấy, ánh mắt vô tình dừng lại trên chiếc túi hương của đối phương, mỉm cười hờ hững: "Đồ thêu trong phủ ngươi khá tốt, chắc hẳn là mời thợ thêu từ phương Nam?"
Các phủ lớn thường có thợ thêu riêng trong nhà, dù sao một số đồ vật cũng không muốn qua tay người ngoài.
"Cái này sao?"
Thẩm Yến Tùng vỗ nhẹ lên túi hương bên hông, tùy ý nói: "Là quà tam muội tặng vào dịp Đoan Ngọ, không phải do thợ thêu làm."
Trong nhà, vào sinh thần của huynh muội hay các dịp lễ tết, bọn họ thường tặng nhau những món quà nhỏ. Tam muội của hắn, dù không nói đến chuyện khác, nhưng tài thêu thùa thì thuộc hàng nhất đẳng, ngay cả phụ thân hắn … người luôn khắt khe và kén chọn, cũng từng khen ngợi vài câu.
Chỉ là, túi hương này hắn chỉ dùng cho bản thân, tuyệt đối không bao giờ đem tặng người ngoài, dù là bằng hữu thân thiết cũng không.
Cố Nam Chương cụp mắt xuống, tựa như vô tình gật đầu:
Thì ra là vậy...
Thứ mà hắn từng nhặt được và xem như trân bảo, ở chỗ người khác, lại chỉ là một món quà tùy tiện đem tặng mà thôi.
Về đến nhà, hắn lập tức ném chiếc túi hương mà mình trân quý suốt thời niên thiếu vào lò lửa, không giữ lại dù chỉ một khắc.
Tia hoài niệm duy nhất về quãng thời niên thiếu, kiếp này nên dứt khoát chặt đứt từ sớm.
Thẩm Yến Tùng cùng bằng hữu trò chuyện đôi câu, thấy Cố Nam Chương nói có việc quan trọng cần xử lý, mà trình tự yến tiệc tránh nóng cũng đã gần kết thúc, nên hắn cũng không ở lại lâu.
Khi quay về tiền viện, vừa bước vào thư phòng, hắn liền tiện tay tháo đóa hoa cài trên người xuống, tùy ý ném sang một bên. Nhưng chợt nhớ đến điều gì, động tác hơi khựng lại…
Lúc nãy ở Vân Hạc Các, hắn dường như thoáng thấy bóng dáng tam muội.
Hôm nay tam muội trông có vẻ khác lạ. Những dịp yến hội như thế này, nàng lúc nào cũng ăn diện nổi bật nhất.
Thật lòng mà nói, trước đây hắn có chút không thích một số hành động của tam muội. Những lúc nàng cố tình tỏ ra thân thiết với hắn, kỳ thực cũng chẳng thể khiến hắn thực lòng quý mến vị muội muội cùng cha khác mẹ này.
Nhưng hôm nay, tuy trang phục của nàng hết sức bình thường, lại vô tình toát ra một khí độ khó diễn tả thành lời, khiến người ta cảm thấy thân cận hơn đôi chút.
Lúc này, giữa lúc đang bái kiến tại Vân Hạc Các, Thẩm Yên Kiều đột nhiên cảm thấy chóp mũi hơi ngứa, liền đưa tay xoa nhẹ.
Hành động này trong mắt khách quý rõ ràng là không thỏa đáng, nhưng nàng đã sống lại một đời, những tiểu tiết thất lễ thế này nàng chẳng còn để tâm nữa.
"Đây là tam tiểu thư?"
Động tác nhỏ này rơi vào mắt phu nhân Anh Quốc công, khiến bà ta thoáng động tâm. Bà mỉm cười, vẫy tay gọi Thẩm Yên Kiều:
"Tam tiểu thư, lại đây ngồi bên này…"
Trước đó, bà ta đã gặp qua Thẩm Yên Nhu cùng các tiểu thư khác, trong lòng vô cùng hài lòng với đại tiểu thư Thẩm gia: tính tình nhu hòa, dễ nắm bắt.
Phu nhân Anh Quốc công chọn con dâu cho kế tử, vừa muốn gia thế đủ để hỗ trợ con đường quan lộ của hắn, lại phải dễ nắm trong tay. Nhưng nếu là đích nữ, dù bề ngoài có vẻ dễ khống chế, bà ta vẫn lo lắng thân phận đích nữ của nàng ấy, lại có huynh trưởng ruột thịt chống lưng... Nếu nhìn lầm người, để nàng ấy quay lại áp chế kế mẫu như bà ta, thì quả thật không hay.
Trước đây, bà ta từng nghe nói trong Thẩm phủ, những cô nương phù hợp chỉ có hai người: đại tiểu thư đích xuất và tam tiểu thư thứ xuất. Nhị tiểu thư tuy cũng là đích nữ, nhưng lại là con của trưởng tử Thẩm gia đang nhậm chức ở Trường Châu, hơn nữa đã có hôn ước với người phương Nam.