Lúc mới thành thân, trái tim vốn luôn trầm ổn của hắn lại có chút xao động, hắn phải cố gắng áp chế, mới miễn cưỡng giữ được dáng vẻ ôn hòa, khắc chế của một quân tử.
Nhưng nào ngờ, ông trời lại luôn thích trêu ngươi.
Chẳng bao lâu sau, hắn từ miệng bằng hữu Thẩm Nham Bách – cũng chính là huynh trưởng ruột thịt của Thẩm Yên Kiều – biết được, thê tử của mình lại là một mỹ nhân rắn rết đầy âm mưu quỷ kế.
Dù vậy, hắn vẫn ôm một tia kỳ vọng: có lẽ nàng chỉ là nhất thời hồ đồ?
Nhưng thời gian trôi qua, hắn càng ngày càng cảm thấy kinh tâm khiếp đảm. Không nói đến những toan tính đối với cả phủ Quốc công, không nói đến sự đố kỵ, mưu mô với nha hoàn đã theo hắn nhiều năm bên người…
Ngay cả nha hoàn mà nàng tự mình mang theo, người đã ở cạnh hầu hạ nàng từ nhỏ, vậy mà chỉ vì muốn vu hại người khác, nàng liền dứt khoát bán đi, thậm chí ép chết một mạng người vô tội. Thế nhưng nàng lại chẳng hề mảy may dao động, đến cả hàng mi dài cũng không buồn rung lên.
Cũng chính ngày đó, hắn đã ném chiếc túi thơm trân quý cất giữ bao năm vào lò than trong thư phòng.
Trái tim hắn cũng theo đó mà chết dần.
Một cái chết kéo dài suốt cả đời.
Nhưng không ngờ, vào ngày nàng thọ chung chính tẩm, hắn lại vô duyên vô cớ trọng sinh, quay về đúng ngày theo Anh Quốc công phu nhân đến Thẩm phủ dự yến tiệc tránh nóng.
Sau khi nhận thức được chuyện trọng sinh, suy nghĩ đầu tiên của hắn chính là - tuyệt đối không muốn lại dính dáng đến Thẩm tam tiểu thư nữa. Điều duy nhất khiến hắn lo lắng là, khi hắn tỉnh lại ở kiếp này, hắn đã đang ngồi trong tiền thính Thẩm gia, còn tên công tử ăn chơi từng cứu Thẩm đại tiểu thư ở kiếp trước thì lại không có mặt.
Nhưng đời này, hắn không muốn để Thẩm tam tiểu thư bước vào vết xe đổ kia, vì vậy hắn lặng lẽ nói với Thẩm Nham Bách về chuyện tên công tử kia đã rời chỗ, chỉ nhắc rằng hắn sợ y uống rượu say rồi đi nhầm, quấy nhiễu nội viện.
Thẩm Nham Bách lập tức sai người đi tìm vị công tử đó, thế nhưng chẳng bao lâu sau, người nọ lại tự quay về chỗ ngồi, chuyện gì cũng không xảy ra.
Chỉ là, lễ tiết vẫn phải tiếp tục. Ở kiếp trước, sau khi đại tiểu thư Thẩm gia gặp chuyện, vì giữ thể diện, Thẩm gia đã âm thầm ém nhẹm chuyện này, yến tiệc vẫn tiến hành như thường, chỉ lấy lý do đại tiểu thư thân thể không khỏe để thoái thác.
Cũng vì vậy, lúc bái kiến sau đó, đời trước hắn đã đứng bên ngoài vườn hoa, nhìn thấy Thẩm tam tiểu thư đang ở dưới hành lang có mái che…
Phải nói rằng, khi đó Thẩm tam tiểu thư ăn vận lộng lẫy, nổi bật giữa một đám tiểu thư danh môn tựa như hạc giữa bầy gà.
Chỉ là, dáng vẻ trang trọng hoa lệ kia lại dường như cách biệt với hình ảnh cô bé năm xưa, không sao xếp chồng lên nhau được.
Có lẽ, ngay giây phút đó hắn đã nên hiểu rằng, nàng đã không còn là tiểu nữ oa năm nào nữa.
Nghĩ đến những chuyện kiếp trước, Cố Nam Chương sớm đã hạ quyết tâm, hắn không muốn có bất cứ liên hệ nào với Thẩm tam tiểu thư nữa.
Vậy nên, hắn cố ý đến hoa sảnh trước, sau khi hành lễ với các vị phu nhân xong, liền lập tức sải bước rời đi, không hề dừng lại.
Ai ngờ được, đi suốt dọc đường chẳng thấy bóng dáng Thẩm tam tiểu thư, đến khi ra khỏi hoa sảnh sau khi bái kiến xong, lại suýt đụng phải nàng?
Tính toán sao?
Vừa nhìn thấy đối phương, phản ứng đầu tiên trong lòng Cố Nam Chương chính là … lần này suýt nữa va vào nhau, có phải cũng nằm trong sự sắp đặt của nàng hay không...