Phòng họp tổng bộ Tập đoàn Tạ thị yên lặng đến mức không một tiếng động, bản trình chiếu báo cáo quý trên màn hình lớn liên tục được lướt qua.
Tạ Trình Minh ngồi ở vị trí chủ tọa, nhanh tay bấm bút điều khiển trình chiếu.
Tiếng “tạch tạch” nhỏ vang lên đều đều, nhưng rơi vào tai đám Giám đốc chi nhánh bốn năm mươi tuổi kia lại như tiếng súng máy dội thẳng vào người.
Văn Thanh Sinh ngồi bên tay phải của Tạ Trình Minh, cậu đã dừng bút ghi biên bản cuộc họp.
Báo cáo đã kéo dài hơn một tiếng, giờ đây chỉ còn là giai đoạn Tạ Trình Minh thể hiện sự bất mãn:
“Các người còn dám đem mấy con số này trình lên cho tôi xem à? Giải pháp đâu? Hay là các người đang ra đề cho tôi làm?”
Tạ Trình Minh hất tay, cây bút điều khiển rơi xuống bàn họp, lăn mấy vòng rồi dừng lại trước mặt một vị Phó tổng.
“Làm phiền ông giải thích giùm tôi.”
Tạ Trình Minh bắt đầu làm việc tại Tập đoàn gia đình từ năm hai mươi tuổi, luôn cố kiềm chế bản tính thiếu gia, đối với các lãnh đạo kỳ cựu cũng giữ thái độ hòa nhã, số lần nổi giận có thể đếm trên đầu ngón tay.
Nhưng hôm nay, cơn giận này hắn thật sự không nén nổi nữa.
Vị Phó tổng bị gọi tên lập tức rút khăn tay ra, lau mồ hôi trên trán.
Tạ Trình Minh tức giận, pheromone Alpha phóng thích không hề kiêng nể, khiến ông ta chịu áp lực nặng nề:
“Tiểu Tạ tổng, thật ra biên độ lợi nhuận bên tôi sụt giảm vẫn trong mức bình thường. Dù sao thì cũng có hai nhà cung ứng đang hợp tác bị tập đoàn Quý thị giành mất rồi…”
Rất tốt, đạp trúng hai mìn liên tiếp. Vừa gọi là “Tiểu Tạ tổng”, lại còn nhắc tới “Quý thị”.
Văn Thanh Sinh hơi nhướng mày, khép lại máy tính xách tay.
Quả nhiên, Tạ Trình Minh đứng bật dậy, hai tay chống lên bàn, nói:
“Quý sau lợi nhuận mà không tăng trở lại, thì ông cũng khỏi cần đến làm nữa, nghỉ hưu sớm đi.”
Nói xong, hắn sải bước rời khỏi phòng họp.
Cả căn phòng đầy những chú bác làm lãnh đạo cấp cao, tất cả đều đưa mắt cầu cứu nhìn về phía Văn Thanh Sinh.
Văn Thanh Sinh cũng là một Alpha, nhưng hiếm thấy loại Alpha nào không kiêu căng, không nóng nảy, không áp bức người khác như cậu.
Cậu làm việc cẩn trọng không sơ hở, tính cách khiêm tốn ôn hòa. Dù trong tình huống nào cũng luôn lý trí và điềm tĩnh.
Cậu là Thư ký của Tạ Trình Minh, không trực tiếp can dự vào việc quản lý công ty, nhưng địa vị trong Tập đoàn thì là “dưới một người, trên vạn người”.
Mỗi khi Tạ Trình Minh đưa ra quyết định quan trọng, đều sẽ hỏi ý kiến của Văn Thanh Sinh trước.
Nhiều lúc, thái độ của Văn Thanh Sinh có thể đại diện cho lập trường của Tạ Trình Minh.
“Cũng không còn sớm nữa, hôm nay đến đây thôi. Cảm ơn mọi người đã vất vả.”
Văn Thanh Sinh một tay cầm laptop, tay kia cẩn thận cầm lấy tách cà phê sứ mà Tạ Trình Minh để quên, từ tốn đứng dậy:
“Tổng giám đốc Tạ chỉ là nhất thời nổi nóng thôi, mong các tiền bối đừng để trong lòng. Hai năm nay Quý thị có nhiều hành động lớn, nên giai đoạn hiện tại, điều quan trọng nhất là chúng ta phải đồng lòng đối phó với bên ngoài.”
Văn Thanh Sinh mỉm cười nói thêm, giọng nhẹ nhàng đến mức còn khiến người ta thấy an ủi hơn cả một Omega mềm mỏng.
“Tiểu Văn… Thư ký Văn, cậu nói đúng. Cậu giúp tôi nhắn lại với Tổng giám đốc Tạ, nhà cung ứng mới đã bắt đầu quy trình thay thế rồi, lợi nhuận quý tới chắc chắn không thành vấn đề.”
Vị Phó tổng xui xẻo kia như được uống viên an thần, vội vàng gật đầu phụ họa.
Văn Thanh Sinh mang theo cốc sứ đã rửa sạch, đi thẳng vào văn phòng của Tạ Trình Minh.
Cậu không gõ cửa, đây là đặc quyền mà Tạ Trình Minh dành riêng cho cậu.
Lúc này, Tạ Trình Minh không còn vẻ hống hách ngang ngược như trong phòng họp nữa, hắn kéo lỏng cà vạt, tựa lưng vào ghế da một cách tùy ý.
“Tôi diễn có hơi quá không?” Tạ Trình Minh hỏi.
“Hiệu quả cảnh tỉnh đã đạt được.” Văn Thanh Sinh đáp.
“Tôi thấy mấy ông già đó lú lẫn ngoài mức bình thường rồi. Quý thị khiêu khích mấy lần mà họ còn muốn qua loa đối phó, vậy tốt nhất là biến cho sớm.” Tạ Trình Minh hừ lạnh.
Văn Thanh Sinh khẽ “ừ” một tiếng, đặt chiếc cốc của Tạ Trình Minh vào kệ gỗ chuyên dụng, rồi nói thêm: “Vẫn chưa phải lúc. Không thể mạnh tay được.”
Lợi ích trong Tập đoàn Tạ thị đan xen chằng chịt, ông Tạ đã sớm tuyên bố nghỉ hưu, nhưng Tạ Trình Minh vẫn chưa hoàn toàn đứng vững. Trong mắt một số vị nguyên lão, hắn vẫn chỉ là “Tiểu Tạ tổng” chưa đủ lông đủ cánh.
“Thôi, không nghĩ nữa. Tối nay cậu đi uống với tôi một ly.”
Tạ Trình Minh bước lại gần Văn Thanh Sinh, đưa tay định khoác vai cậu.
Văn Thanh Sinh không nói gì, như biến hóa ảo thuật, bất ngờ cậu giơ một túi quà lên chắn ngay trước mặt Tạ Trình Minh.
Tạ Trình Minh nheo mắt lại, vẻ mặt không hiểu chuyện gì:
“Hôm nay là ngày gì? Cậu tặng quà cho tôi à?”
“Tạ tổng, sáu giờ tối nay anh còn một cuộc hẹn.” Văn Thanh Sinh dừng lại một chút, rồi nói tiếp: “Hẹn xem mắt với cậu út nhà họ Tô.”
Tạ Trình Minh khẽ tặc lưỡi: “Cậu giúp tôi từ chối đi.”
“Tôi đã gửi hồ sơ cho anh từ tuần trước rồi, là một Omega nam dễ thương và ngoan ngoãn.”
“Tôi cũng từng nói với cậu rồi, tôi không có hứng thú đi xem mắt.”
“Nhà họ Tô rất quan trọng. Còn cha mẹ anh, tôi khó ăn nói.”
“Tùy cậu muốn nói sao thì nói. Tối nay tôi chỉ muốn cậu đi uống với tôi.”
Tạ Trình Minh nắm lấy tay Văn Thanh Sinh đang cầm túi quà.
Lạnh buốt.
Tạ Trình Minh giật mình, theo phản xạ liền đưa tay định sờ trán cậu.
Văn Thanh Sinh hơi sững người một chút, rồi rất nhanh phản ứng lại, né tránh bàn tay của Tạ Trình Minh, cậu đặt túi quà lên bàn làm việc.
Tạ Trình Minh nào chịu dễ dàng buông tha, lập tức vòng tay ôm lấy eo Văn Thanh Sinh, kéo cậu xoay người lại đối mặt với mình.
Văn Thanh Sinh không mặc áo khoác, áo sơ mi trắng được bỏ gọn gàng trong quần tây đen, càng khiến vòng eo trông nhỏ hơn rõ rệt.
“A Sinh, cậu lại gầy đi rồi phải không?”
Văn Thanh Sinh không trả lời, tuyến thể sau gáy âm ỉ đau, lưng toát mồ hôi lạnh.
Cậu không dám nhìn vào ánh mắt của Tạ Trình Minh, sự quan tâm chân thành đó là thật, nhưng việc không có chút tình cảm đặc biệt nào cũng là thật.
Cậu như buông xuôi tất cả, tựa cằm lên vai Tạ Trình Minh, nhắm mắt lại tham lam tận hưởng một giây phút ôm ấp giả dối. Sau một tiếng thở dài không lời, cậu mở mắt ra, thu lại toàn bộ cảm xúc.
“Tạ tổng, tôi đang sốt nhẹ trong kỳ mẫn cảm, đừng làm khó tôi. Tôi phải đảm bảo anh gặp mặt với Tô Thường, rồi báo cáo lại với cha mẹ anh, sau đó tôi mới có thể xin nghỉ phép.” Văn Thanh Sinh lạnh nhạt nói.
Lúc này Tạ Trình Minh mới để ý, ở viền cổ áo của Văn Thanh Sinh lộ ra một miếng dán chắn mùi màu trắng.
Chẳng trách không ngửi thấy chút khí tức nào của pheromone Alpha.
Văn Thanh Sinh luôn rất chu đáo. Trong kỳ mẫn cảm, pheromone của Alpha sẽ vô thức tạo ra tính công kích với đồng loại, đồng thời cũng dễ hấp dẫn các Omega xung quanh.
Trong công ty có không ít Omega thầm mến Văn Thanh Sinh. Cậu có gương mặt tuấn tú trắng trẻo, tính cách lại tốt. Một số Omega lấy cớ hỏi chuyện công việc để tiếp cận, nhưng tiếp xúc lâu rồi cũng nhận ra Văn Thanh Sinh đối với ai cũng khách khí, giữ khoảng cách, chẳng thiên vị ai.
Ngoại trừ Tạ Trình Minh.
Chỉ trước mặt Tạ Trình Minh, Văn Thanh Sinh mới thực sự tỏ ra yếu đuối.
Và Tạ Trình Minh cũng rất thích cái sự ngoan ngoãn chỉ dành riêng cho mình đó của Văn Thanh Sinh.
Bất chợt, Tạ Trình Minh nổi lên tâm tư xấu xa, dùng đầu ngón tay vuốt nhẹ miếng dán chắn mùi, ngang ngược nói: “Sao tôi lại không nhớ là đã duyệt đơn nghỉ phép cho cậu rồi nhỉ?”
“Tạ Trình Minh.”
Văn Thanh Sinh hoàn toàn bất lực, đưa tay che cổ, lùi lại hai bước để kéo giãn khoảng cách.
“Được rồi, tôi sẽ đi gặp mặt.”
Tạ Trình Minh dùng ngón trỏ móc quai túi quà lên, đong đưa với dáng vẻ cà lơ phất phơ.
Văn Thanh Sinh thấy Tạ Trình Minh vẫn định qua loa cho xong chuyện, cuối cùng cũng xác định… hắn ta đến cả hồ sơ cơ bản của nhà họ Tô cũng chưa thèm xem.
“Nhà họ Tô có lợi cho việc chúng ta giành được dự án khu công nghệ phía Nam.”
Tạ Trình Minh cười khẩy: “Dự án đó chẳng phải gần như nắm chắc trong tay rồi sao? Tôi còn phải dùng đến liên hôn à?”
Văn Thanh Sinh nói: “Dự án này, tôi nghe nói Quý Hướng Tùng cũng đang theo rất sát.”
Vừa nghe thấy cái tên Quý Hướng Tùng, sắc mặt Tạ Trình Minh lập tức trở nên u ám, rồi chửi một câu: “Hắn bị điên chắc?”
Khu công nghệ này thực chất là một dự án vừa đốt tiền vừa đánh bóng tên tuổi. Rất có thể sẽ phải đổ vốn xây vài phòng thí nghiệm, nhưng trong mười năm chưa chắc thu được kết quả nào có thể đưa vào sản xuất hàng loạt.
Văn Thanh Sinh cùng Tạ Trình Minh đã từng tham gia khảo sát ban đầu, xác định rằng không có doanh nghiệp lớn nào khác muốn chen vào tranh giành.
Trong cuộc họp vừa rồi, Tạ Trình Minh đã mắng té tát vị Phó tổng đã giao nguồn cung của công ty cho tập đoàn Quý thị.
Nếu bây giờ, dự án mà chính hắn ta định thúc đẩy lại bị Quý Hướng Tùng chen ngang giành lấy…
Vấn đề không còn là tiền bạc, mà là thể diện.
Hắn ta sẽ bị đám nguyên lão cười vào mặt.
Tạ Trình Minh không cho phép chuyện đó xảy ra.
—
Văn Thanh Sinh đích thân lái xe đưa Tạ Trình Minh đến khách sạn hẹn gặp mặt.
Tạ Trình Minh ngồi ở ghế phụ, chỉnh lại tóc trước gương trong xe, than thở: “Vì gia đình chúng ta, tôi lại phải đi diễn vở kịch này rồi.”
“Anh Tạ, anh đùa rồi.” Văn Thanh Sinh nhìn đường phía trước, giọng điệu bình tĩnh, không gợn sóng.
“Sao thế, cậu không phải người nhà họ Tạ chúng tôi à?”
“Mặc dù sau khi phân hoá cậu dọn ra ngoài ở, nhưng cậu vẫn là con nuôi của nhà họ Tạ.”
“Hơn nữa, tôi không thể thiếu cậu.”
Tạ Trình Minh nửa đùa nửa thật nói.
Ba câu nói khiến Văn Thanh Sinh im lặng suốt dọc đường cho tới khi đến cửa khách sạn.
Khi xe dừng lại, cậu quay đầu nhìn Tạ Trình Minh: “Tôi không vào đâu, anh Tạ.”
“Tôi đảm bảo sẽ hoàn thành nhiệm vụ.” Tạ Trình Minh chụm ngón trỏ và ngón giữa, giơ tay chào Văn Thanh Sinh như chào quân đội: “Cậu cứ yên tâm nghỉ ngơi. Tôi sẽ đi nói với cha mẹ tôi.”
Văn Thanh Sinh gật đầu, nhìn Tạ Trình Minh đóng cửa xe rồi bước vào khách sạn.
Ngay khi cậu chuẩn bị khởi động xe rời đi, bỗng liếc thấy túi quà vẫn còn đặt ở ghế sau.
Tạ Trình Minh quên mang theo rồi.
Một chiếc xe phía sau bấm còi giục cậu nhanh chóng rời đi.
Văn Thanh Sinh khẽ thở dài, cầm lấy túi quà rồi lập tức xuống xe. Cậu đưa chìa khóa cho nhân viên trông xe, rồi sải bước đi về phía thang máy của khách sạn.
Đúng lúc còn một thang máy đang dừng ở tầng một, Văn Thanh Sinh nhanh chóng bước vào.
Nhưng khi nhìn rõ hai người trong thang máy, cậu liền muốn bước ra. Đáng tiếc, cửa kim loại đã lặng lẽ khép lại sau lưng cậu.
Văn Thanh Sinh không kịp chuẩn bị tâm lý, chạm mặt với Quý Hướng Tùng.
Người đàn ông này là chướng ngại của Tạ Trình Minh, chính là “đối thủ bên ngoài” mà hôm nay cậu đã nhắc đến khi nói cần phải đồng lòng đối phó.
Nhưng trên thương trường, lợi ích là trên hết, không có kẻ thù vĩnh viễn. Nhỡ đâu sau này Tập đoàn Tạ thị và Quý thị sẽ hợp tác thì sao?
“Chào Tổng Giám đốc Quý.”
Văn Thanh Sinh suy nghĩ ba giây, lựa chọn chủ động chào hỏi trước.
Quý Hướng Tùng cũng nhận ra Văn Thanh Sinh, khẽ gật đầu xem như đáp lại.
Văn Thanh Sinh đoán anh ta cũng không rảnh để trò chuyện với mình.
Quý Hướng Tùng xách một túi giấy màu đen, cánh tay đang bị một Omega mặt đỏ ửng níu lấy, người kia đang cố chui vào lòng anh.
Trong không gian kín tỏa ra mùi tin tức tố ngọt ngào nồng nặc và vô cùng đặc trưng của Omega.
Văn Thanh Sinh đang trong kỳ mẫn cảm, tuyến thể bị kích thích, bắt đầu nhức nhối âm ỉ.
Trong giới hào môn có vô số lời đồn về chuyện phong lưu của Quý Hướng Tùng, ai cũng nói anh ta ở nước ngoài tám năm mới về, thứ gì cũng từng chơi qua.
Dù là người từng trải, Văn Thanh Sinh cũng chẳng có hứng xem loại cảnh tượng này ở cự ly gần. Cậu chăm chú nhìn vào con số nhảy tầng trên màn hình thang máy, không liếc ngang liếc dọc, cố gắng phớt lờ hai người kia.
Cậu định lên tầng 30, nhà hàng trên tầng cao nhất, còn Quý Hướng Tùng chắc là đến tầng 28, khu phòng suite cao cấp.
“Anh ơi, em khó chịu quá…”
Cậu Omega trẻ tuổi đột nhiên lên tiếng, giọng khàn khàn yếu ớt.
“Thư ký Văn, làm ơn đỡ cậu ta một chút. Cảm ơn.”
Quý Hướng Tùng nói thì khách khí, nhưng hành động lại dứt khoát đẩy cậu Omega ra.
Cậu nhóc loạng choạng đứng không vững, liền ngã vào người Văn Thanh Sinh. Thậm chí, có vẻ như cảm nhận được cơ thể của Văn Thanh Sinh mát lạnh dễ chịu hơn, liền dán sát không rời.
Văn Thanh Sinh: “?”
Hương vị ngọt ngào như bánh kem ập vào mũi khiến hai bên thái dương của Văn Thanh Sinh giật mạnh, đau đầu như muốn nổ tung.
Cậu không khỏi siết chặt nắm tay, đầu ngón tay bấm sâu vào lòng bàn tay, cố gắng kìm nén cảm giác cuộn trào trong dạ dày.
“Quý tổng, tôi…”
Cậu định nhắc Quý Hướng Tùng rằng để Omega dựa vào mình có thể sẽ khiến người kia tăng tốc vào kỳ phát tình. Dù xác suất không cao, nhưng cậu, một Alpha, vẫn là nhân tố tiềm ẩn rủi ro.
Nhưng rồi, Văn Thanh Sinh liền thấy Quý Hướng Tùng lấy từ túi giấy đen ra một ống thuốc ức chế, anh ấn cậu Omega cúi đầu xuống, dứt khoát tiêm một mũi vào sau gáy.
Nồng độ pheromone trong thang máy lập tức ngừng gia tăng.
Cậu Omega như bị ép tắt nguồn, hai mắt nhắm lại, đầu gục xuống, suýt nữa quỵ xuống sàn.
Quý Hướng Tùng kéo cậu nhóc lại, rồi liếc nhìn Văn Thanh Sinh, hỏi: “Thế Tạ Trình Minh đâu?”
Chỉ cần Văn Thanh Sinh có mặt, chắc chắn Tạ Trình Minh cũng đang ở gần đó.
Nhưng Quý Hướng Tùng chỉ hỏi vu vơ, không nghĩ Văn Thanh Sinh sẽ thật sự trả lời.
“Có chuyện gì khiến Quý tổng đến đây, thì Tạ tổng cũng vì chuyện đó mà đến.” Văn Thanh Sinh lạnh lùng đáp.
Quý Hướng Tùng khẽ cười, nói: “Tôi thì sẽ không bắt Thư ký của mình làm thêm để giải quyết việc riêng đâu. Thư ký Văn đúng là chuyên nghiệp thật.”
Lời nói ra rõ ràng mang ý châm chọc, nhưng qua giọng điệu của Quý Hướng Tùng lại giống như một lời khen nghiêm túc.
Văn Thanh Sinh coi như không nghe thấy, không muốn dây dưa.
Thang máy không dừng giữa chừng, trôi thẳng đến tầng hai mươi tám.
Trước khi rời đi cùng cậu Omega, Quý Hướng Tùng đưa túi giấy đen trong tay cho Văn Thanh Sinh.
Hành động của Quý Hướng Tùng quá mức tự nhiên, lại mang theo khí chất ra lệnh của người đã ở vị trí cao lâu năm, khiến Văn Thanh Sinh vô thức đón lấy.
“Bên trong còn có miếng dán cách mùi. Tôi không cần. Cái cậu dán chắc đã hết tác dụng rồi.” Quý Hướng Tùng nói.
Văn Thanh Sinh sững người, chưa kịp đáp lại thì đã thấy Quý Hướng Tùng rời khỏi.
Mùi hương ngọt ngào của Omega trong thang máy nồng đến mức ấy, vậy mà cậu chẳng ngửi thấy chút pheromone nào từ Quý Hướng Tùng, ngược lại còn để Quý Hướng Tùng ngửi được pheromone của mình?
Miếng dán cách mùi đúng là đã quá hạn, chỉ là thứ mà cậu dùng để làm cảnh khi xin nghỉ phép.
Tuy cậu vẫn có kỳ mẫn cảm đầy đau đớn, nhưng tuyến thể của cậu giờ không còn tiết ra loại pheromone có thể hấp dẫn Omega nữa.
Văn Thanh Sinh nhìn miếng dán cách mùi dưới đáy túi giấy đen, không thể tin nổi.
Không kịp nghĩ nhiều, thang máy đã dừng ở tầng cao nhất.
Văn Thanh Sinh xách hai túi giấy bước đến cửa nhà hàng trên tầng trời.
Sau đó, cậu dứt khoát ném túi giấy đen vào thùng rác bên cạnh.